Đam mỹ edit

[GNT4] Chương 23

Untitled-seea

GÓC NHÌN THỨ TƯ

Tác giả: Mạc Thần Hoan

Dịch: 

Chính tả: Sachiko

Chương 23: Chiếc quạt của Howard

Mũi Giáo Thẩm Phán.

Túc Cửu Châu.

004 từng nói hiện tại chỉ có năm người dùng cấp 6 ở Trung Quốc.

Mũi Giáo Thẩm Phán là một trong năm người đó.

Tiêu Căng Dư nhìn màn hình điện thoại bằng ánh mắt bình tĩnh: “004 này, mày biết mã logic của anh ta là bao nhiêu không?”

[T^T Con chịu ớ. Lão biến thái lên cấp 5 cách đây nhiều năm rồi phi thẳng lên cấp 6 chỉ trong vòng nửa năm sau đó. Không bao lâu sau khi hắn lên cấp 5, con không thể kiểm tra chuỗi logic của hắn nữa, giờ con chỉ có thể khẳng định đúng một điều là hắn đang ở cấp 6, mãi chưa bứt phá lên cấp 7 thôi.]

[Nhưng mà cha ơi, con biết ở Trung Quốc có sáu người dùng cấp 6 cả thảy.]

004 sốt sắng thể hiện tài cán của mình: [Mấy năm trước chết mất một nên giờ chỉ còn năm. Con dám chắc lão biến thái cũng phải từ A05 trở lên.]

… Người dùng lọt tốp 5 toàn Trung Quốc.

ID người dùng trên ứng dụng Xài Não được giữ nguyên mãi vì 004 không cho họ quyền đổi tên. Ví dụ, hồi cấp 1 anh có tên là “Dầu Gội Ủn Ỉn” thì kể cả lên tận cấp 7 ID của anh vẫn là “Dầu Gội Ủn Ỉn”. Tuy nhiên mã logic của mỗi người lại thay đổi theo thứ hạng cấp bậc và nhiệm vụ họ hoàn thành.

Tiêu Căng Dư chẳng ngờ người đàn ông đồ đen bí ẩn và quái gở ấy lại là một người dùng cấp 6. Cấp bậc chuỗi logic không có mối liên kết trực tiếp tuyệt đối với thực lực của người dùng đó. Xét trường hợp của Vua Thịt chẳng hạn. Dù gã là người dùng cấp 4 nhưng Tiêu Căng Dư tự tin mình có thể đánh một chọi một, hạ đo ván gã chỉ với nắm đấm phải, bởi vì chuỗi logic của Vua Thịt không có sức tấn công.

Nhưng rõ ràng chuỗi logic của Túc Cửu Châu có khả năng tấn công cực khủng.

Tiêu Căng Dư: “Mày biết chuỗi logic của hắn là gì không?”

Cậu tò mò lắm.

Ở nhà vệ sinh quán cà phê, Tiêu Căng Dư chỉ được liếc thoáng qua cảnh vầng hào quang tạo nên từ ước số logic sặc sỡ ngưng tụ trên bàn tay Túc Cửu Châu và giúp hắn bắt đạn bằng tay không.

[Lão biến thái chưa bao giờ điền thông tin gì sất. Lúc hắn còn ở cấp 1, con có kiểm tra thử và miêu tả chuỗi logic của hắn là “Ngọn giáo chặt phăng kẽ hở”.]

[Sau này chuỗi logic thay đổi như thế nào thì con chịu tại hắn đã đổi nhân và quả chuỗi logic ngay khi lên cấp 5 rồi.]

[Có khi lên cấp 6 còn chỉnh nữa cơ.]

[Lão biến thái, đồ khốn khiếp!]

[Không điền thông tin làm con bực vãi cả bíp, xí!]

Đọc tin nhắn chạy trên màn hình, câu “con nít con nôi đừng có nói tục” vừa xẹt qua đầu mình là cậu thấy sai sai ngay. Đoạn, cậu giơ điện thoại chứa 004 đang chửi lão biến thái sa sả ra xa hơn. Cậu trộm nghĩ, có lẽ mình tin tưởng “thằng cu con trời cho” này hơn một chút rồi.

Đã bốn ngày trôi qua kể từ thời điểm Tiêu Căng Dư thức tỉnh chuỗi logic.

Và 004 bầu bạn bên cậu suốt bốn ngày đó.

Vật ô nhiễm này không hề hại cậu, thậm chí có thể nói rằng nó đã giúp cậu rất nhiều lần. Trừ đúng lần nó mới xuất hiện và đòi cậu cứu bản thể nó khỏi Uỷ ban Người dùng Trung Đô ra thì nó chưa một lần nhắc lại chuyện ấy. Có vẻ chính nó cũng nhận thức được Tiêu Căng Dư chỉ là người dùng cấp 1, hiện vẫn chưa đủ năng lực giúp nó.

Đối với 004, cậu vẫn phải cảnh giác nhưng không cần đối xử lạnh nhạt với nó quá.

Tiêu Căng Dư nhận định như vậy.

Cậu đi tới cửa xoay của khách sạn, túi nilon xách trong tay lắc lư theo gió thành tiếng soạt soạt.

So với 004, hiện tại cậu càng phải cảnh giác trước người dùng cấp 6 mình vô tình chạm mặt hai lần kia.

Túc Cửu Châu.

Cậu thầm nhẩm cái tên ấy, động não cực nhanh. Chẳng bao lâu sau, cậu đã xâu chuỗi lại mọi sự kiện diễn ra những ngày vừa qua.

Tối ngày mồng 10, trên đường về nhà sau khi mua đồ ở cửa hàng tiện lợi, cậu tình cờ chạm mặt Túc Cửu Châu dưới trận tuyết dày. Cuộc gặp gỡ đó là điều tất yếu chứ không phải ngẫu nhiên bởi thời điểm đó Túc Cửu Châu cố tình đến ga Trường Nhai kiểm tra xem lốc logic của Sân Trắng có gặp vấn đề gì không. Và cũng chính hôm ấy, 004 bỗng dưng gặp sự cố, Mũi Giáo Thẩm Phán đâm thủng nó, bắt nó phải im lặng.

Giải quyết xong thì phải lần dò nguồn cơn sự việc. Sự vụ chuỗi logic xảy ra ở Trụng Đô cùng ngày hôm đó chỉ có vụ lốc logic của Sân Trắng nên Túc Cửu Châu mới cất công đi thêm chuyến nữa và gặp Tiêu Căng Dư sống quanh khu vực ấy.

Còn cuộc gặp gỡ vô tình ở quán cà phê ngày hôm nay e cũng là Túc Cửu Châu dò ra quán cà phê này trong lúc điều tra vụ án của Vua Thịt nên đôi bên mới gặp nhau.

Trên màn hình, 004 vẫn đang chửi lão biến thái hăng lắm. Con ngươi của Tiêu Căng Dư dần tối sầm.

Vì 004, vì mẹ, cậu phải cách xa người dùng cấp 6 này thật xa.

Sáng sớm hôm sau, Tiêu Căng Dư khoác chiếc áo gió tông nhạt mới mua ở cửa hàng tiện lợi, đội mũ lưỡi trai với hai màu đen trắng và đeo khẩu trang đen. Cậu rúc mặt tận sâu dưới lớp khăn quàng cổ vàng nhạt dày sụ, xuống tầng làm thủ tục trả phòng rồi khoác ba lô ngồi tàu điện ngầm tới ngân hàng Phong Hằng.

Lúc này đang đúng giờ mở cửa buổi sáng nên khách khứa ra vào ngân hàng tấp nập. Trước bức tường kính màu xanh lam nhạt là một cậu thanh niên cao gầy hai tay đút túi áo. Sau khi soi kính để chắc chắn mặt mình được giấu đi hết, Tiêu Căng Dư mới sải bước đi vào ngân hàng.

“Tôi có đồ trong két sắt muốn lấy.”

Quản lý bộ phận lễ tân ngồi sau quầy nghe thế thì ngước mắt nhìn cậu trai che mặt kín mít trước mặt mình. Cậu này giấu nhẹm cả thân hình, chỉ chừa mỗi cặp mắt lạnh và thận trọng.

Tay quản lý nở nụ cười lịch thiệp: “Anh có phải khách của anh Vệ không ạ?”

Tiêu Căng Dư sững người.

Tên thật của Vua Thịt là Vệ Vinh.

Cậu gật đầu nhẹ, gằn giọng: “Ừ.”

“Mời anh đi theo lối này.”

Rời khỏi khu vực sảnh chính của ngân hàng, cậu bước vào thang máy và xuống đến tầng hầm B2 thì nhân viên trông coi két sắt ra tiếp đón. Người đó kinh nghiệm dày dặn, cử chỉ thong dong nhưng rất đỗi nhanh nhẹn, luôn đi trước Tiêu Căng Dư với khoảng cách bằng nửa chiều cao người, tuyệt nhiên không liếc cậu lấy một lần làm màn cải trang cố tình của cậu trở nên thừa thải.

Song, cậu ăn mặc như vậy không phải vì đề phòng nhân viên ngân hàng.

Khi đi qua camera an ninh, Tiêu Căng Dư hơi cúi đầu xuống.

Cậu đề phòng những chiếc camera an ninh này cơ.

Trời mới biết liệu có ai tự dưng nổi hứng tra xem mười một người dùng nhận nhiệm vụ của Vua Thịt là ai hay không. Thậm chí trong trường hợp xấu nhất, theo như Tiêu Căng Dư nhớ, thì lúc thông báo phần thưởng thứ hai, ứng dụng Xài Não không nói kết quả cho tám người dùng chỉ lấy được tiền mặt kia, còn tên số nhọ trượt thưởng chắc chắn sẽ muốn biết ai bốc trúng.

Kẻ đó biết phần thưởng của Vua Thịt gồm hai vật ô nhiễm. Lỡ chẳng may lòng tham làm mờ lương tâm, không rút được thì hắn chơi bài cướp, nhờ quan hệ kiểm tra hệ thống an ninh của ngân hàng thì có khi sẽ tra ra được Tiêu Căng Dư.

Làm gì cũng phải suy trước tính sau chu toàn, đảm bảo không để lại sơ hở nào. Bởi mỗi một điểm cỏn con ngoài dự liệu cũng có thể dẫn tới tình thế không cách nào cứu vãn trong tương lai.

Tiêu Căng Dư cúi đầu, rảo bước qua camera an ninh.

“21346873.” Cậu đọc nhanh mật mã nhận thưởng mà ứng dụng Xài Não cung cấp cho.

Nhân viên ngân hàng xác thực lại rồi cười: “Xong, tôi đã mở két sắt đặt tại ngân hàng này của anh Vệ cho anh rồi. Trong két có 111111.11 tệ, xin hỏi số tài khoản của anh là gì ạ?”

“Tôi muốn lấy tiền mặt.”

Người nhân viên ngẩn người, cười mỉm: “Vâng, tôi sẽ đi chuẩn bị cho anh ngay. Ngoài số tiền này ra, anh Vệ còn để lại một chiếc hòm.”

Cách đó không xa, một nhân viên trẻ cầm một chiếc hòm đen dài từ két sắt ra với vẻ cẩn trọng. Hai nhân viên kiểm tra cùng nhau, xác nhận bề ngoài của hòm không bị hư tổn gì mới đưa cho Tiêu Căng Dư kiểm tra.

Tiêu Căng Dư quan sát và xác nhận ngoài vỏ hòm không bị hư hao.

Người nhân viên bảo: “Lúc đặt hòm, anh Vệ dặn riêng chúng tôi là hòm này chỉ được bảo vệ đến 22 giờ đêm nay. Anh ấy nói người nhận hòm biết cách bảo vệ thứ bên trong nên dặn anh phải nhớ kỹ một điều là đúng 22 giờ đêm, khả năng bảo vệ của hòm sẽ mất hiệu lực.”

Dưới vành mũ đen, đôi mắt cậu trai ấy loé sáng.

Tiêu Căng Dư “Ừ” với giọng ồm ồm.

Mười phút sau.

“Hoan nghênh quý khách ghé thăm ngân hàng Phong Hằng lần sau!”

Nơi các toà nhà hiện đại cao chọc trời mọc san sát, một cậu thanh niên chẳng mấy bắt mắt đang cúi đầu rảo bước trong gió buốt trước cánh cổng khổng lồ và bề thế của ngân hàng. Cậu này bận áo gió rộng, khăn quàng nhung mịn che lồng ngực nên không ai biết cậu đang giữ trong người những một trăm mười một nghìn tệ. May sao hòm đen có kích thước nhỏ, là hình chữ nhật song cũng chỉ dài hơn chun chút so với nắm đấm của một người đàn ông trưởng thành nên Tiêu Căng Dư cũng ôm trong ngực mình luôn.

Thời hạn bảo vệ hòm đen chỉ còn 12 tiếng đồng hồ, cậu phải tức tốc quay về Trung Đô và…

Đào hố chôn nó!

Đúng thế, đêm qua cậu đã biết cách cất giữ vật ô nhiễm từ chỗ 004.

Đó là bằng đất.

Mười bảy năm về trước, chỉ sau vài tháng kể từ thời điểm có trường hợp thức tỉnh chuỗi logic đầu tiên trên thế giới, vật ô nhiễm cũng ra đời.

Tất cả vật ô nhiễm đều có khả năng gây ô nhiễm.

Trong khi vật ô nhiễm yếu chỉ có thể ô nhiễm người dùng cấp 1 cấp 2 và không gây ảnh hưởng gì đến người dùng cấp 3 trở lên, thì đối với những vật ô nhiễm mạnh cỡ 004, con người buộc phải nhốt chúng sâu trong lớp đất để tránh việc gây ô nhiễm cho mình. Đương nhiên điều này không đồng nghĩa với việc phủ nhận rằng vật ô nhiễm yếu hơn không thể gây hại cho người dùng cấp cao. Sở Nghiên cứu logic Thủ Đô đã tiến hành một cuộc thí nghiệm và cho thấy một vật ô nhiễm xếp thứ 89 phải mất nửa tiếng để ô nhiễm một người dùng cấp 3; trong khi đó, vật ô nhiễm hạng 185 phải ngốn tận ba ngày. Suốt ba ngày đó, người dùng cấp 3 nhận án tử hình luôn phải tiếp xúc ở khoảng cách bằng 0 với vật ô nhiễm 185. Sau ba ngày, gã đã bị ô nhiễm. Trước khi hoàn toàn trở thành kẻ bị ô nhiễm, gã bị giết chết tại chỗ và chuỗi logic mất kiểm soát của gã cũng bị cưỡng chế xoá sổ.

Thứ duy nhất có thể tách biệt vật ô nhiễm với thế giới bên ngoài là đất.

Theo như 004 kể, người của Sở Nghiên cứu logic đặt tên cho hình thức này là “Hơi Thở Của Sự Sống”.

Đất càng nhiều, hiệu quả cách ly càng cao. Vì lẽ đó mà 004 bị chôn cực kỳ sâu dưới lòng đất, đến nỗi vật ô nhiễm gần nó nhất cũng phải nằm trên nó tận mười mấy mét. Song, một khi “Hơi Thở Của Sự Sống” rời khỏi mặt đất, khả năng cách ly vật ô nhiễm sẽ tụt giảm nhanh chóng.

[Cha à, chỉ khi lớp đất liên kết chặt chẽ với mặt đất mới có thể ngăn cách vật ô nhiễm thôi.]

Ngụ ý là một khi đào phần đất xốp lên khỏi mặt đất thì nó không còn là “Hơi Thở Của Sự Sống” nữa, bởi lúc này nó đã mất “Sự Sống” rồi.

12 tiếng sau khi rời khỏi mặt đất, đất mềm sẽ mất khả năng ngăn ngừa sự ô nhiễm của nó. Song, người dùng vẫn có thể sử dụng chuỗi logic của mình bằng cách điều khiển chuỗi logic đang trong hiệu lực xâm nhập và đào lớp bùn đất lên thì sẽ kéo dài thời hạn bảo vệ của “Hơi Thở Của Sự Sống”.

Rõ ràng Vua Thịt đã xâm nhập vào lớp bùn bằng chuỗi logic của gã hòng giữ thời hạn bảo vệ của bùn. Mặc dù Tiêu Căng Dư vẫn chưa nghĩ ra chuỗi logic của gã đã xâm nhập vào bùn bằng cách nào nhưng người dùng cấp 2 có thể điều khiển chuỗi logic mình một cách thành thạo, suy ra họ có thể cảm nhận sức mạnh của chuỗi logic và thọc nó xuống đất, tương tự như cách Tiêu Căng Dư trông thấy ước số logic vậy.

Để tránh trễ chuyện, Tiêu Căng Dư tức tốc phi như bay tới ga tàu Hải Đô.

Cậu về tới Trung Đô vào lúc 2 rưỡi chiều.

Do không phải giờ tan tầm cao điểm nên trên chuyến tàu cũ gỉ này vắng tanh vắng ngắt, chỉ lác đác hai ba hành khách ở mỗi toa.

Bước ra khỏi ga Trường Nhai, Tiêu Căng Dư tháo khẩu trang trên mặt xuống, nhấc chiếc mũ lưỡi trai che gần hết tầm nhìn lên trên, để lộ nửa vầng trán loáng mịn. Đã đến khu vực quanh nhà, cậu không thể cải trang quá thận trọng và bí ẩn mãi vì cách ăn mặc này vừa phi logic vừa không phù hợp với phong cách thường ngày của cậu.

Hoà nhập môi trường bằng cách thay đổi bản thân theo môi trường đó mới là cách che giấu bí mật thực thụ.

Suốt dọc đường đi vào cánh cổng hoen gỉ của chung cư, Tiêu Căng Dư không chạm mặt ai. Cậu đi thang máy lên thăm mẹ trước.

Mẹ vẫn đang ngủ.

Tuy rằng đêm nào về khách sạn cậu cũng tua video xem một ngày sinh hoạt của mẹ nhưng vẫn cảnh giác đi kiểm tra các cửa sổ trong căn hộ này.

Sau khi chắc chắn không có dấu vết ra vào nào và không có vết chân người in trên lớp bụi dày bám sàn nhà, Tiêu Căng Dư mới yên tâm xuống nhà mình ở tầng dưới.

Cửa sổ vẫn khoá kín. Rèm cửa ở mỗi ô cửa sổ trong phòng khách, phòng ngủ và phòng bếp đều được cậu kéo lại trước khi đi. Cả căn hộ chìm trong bóng tối tĩnh mịch, chỉ nghe được tiếng gió hú đập vào cửa sổ khiến kính rung lách cách.

“Cách cách”

Tiêu Căng Dư bật đèn lên.

Cậu ngẩng đầu nhìn đồng hồ.

Bây giờ là 6 giờ tối.

Thành phố Trung Đô nằm giữa hai miền Nam Bắc Trung Quốc, tháng Mười Một trời tối sớm nên mới 6 giờ mà ngoài trời đã đầy ắp những vì sao.

Tiêu Căng Dư lấy số tiền mặt hơn 111 nghìn tệ đang ôm trong lòng ra. Cậu thoáng trầm ngâm, đi vào bếp lấy hộp bánh quy cũ mèm đặt dưới đáy chạn bát. Khi mở nắp, vài tờ tiền cũ tức thì đập vào mắt. Lót dưới chúng là căn cước của hai mẹ con, ngay cả thẻ học sinh từ nhỏ đến lớn của cậu, bằng tốt nghiệp cũng nằm trong đó hết.

Tiêu Căng Dư đếm lại số tiền 111 111 tệ và một đồng xu.

Sáng nay cậu ra ngân hàng lấy tiền, khi nhân viên đưa đồng xu cuối cùng cho cậu, biểu cảm điềm tĩnh chưa một lần thả cửa, toát lên phong thái làm việc cực kỳ chuyên nghiệp của người đó cuối cùng cũng có tí ti thay đổi. Mặc dù vậy, Tiêu Căng Dư vẫn giữ nét mặt không suy suyển gì, đưa tay ra nhận đồng xu nọ.

Cất tiền thưởng xong thì chỉ còn mỗi vật ô nhiễm nữa.

Vật ô nhiễm 198.

Trong một cuộc nghiên cứu thực hiện bởi Sở Nghiên cứu logic Thủ Đô, người ta phát hiện ra rằng người dùng cấp 3 có thể cầm cự ba ngày kể từ khi tiếp xúc với vật ô nhiễm 185. Tuy nhiên người đó là người dùng cấp 3, trong khi hiện giờ Tiêu Căng Dư mới chỉ cấp 1. Vì vậy, cậu không dám chủ quan, nhẹ nhàng đặt chiếc hòm đen từ trong lòng mình lên bàn ăn. Đồng thời, cậu tập trung cao độ, im lặng quan sát cái hòm dài bằng đôi mắt tuyệt đẹp, hẹp dài của mình. Được vài giây sau, Tiêu Căng Dư giơ tay ra mở hòm.

Đây là một chiếc hòm hai lớp bảo vệ.

Nhìn từ ngoài vào nó chỉ là một chiếc hòm đen bình thường, đến khi mở ra mới biết bốn vách được thiết kế theo dạng hai lớp tách biệt* và một tầng đất tơi nâu nâu đổ ở chính giữa. Ngay đến nắp hòm cũng được lắp theo dạng hai lớp, ở giữa là đất.

(*Là kiểu kính có hai lớp như hình dưới:

20211011214202393

Cách thiết kế hòm bảo vệ vật ô nhiễm đúng y như suy đoán của Tiêu Căng Dư. Cậu thôi vẻ e dè, dời tầm nhìn tới cây quạt cầm tay trắng như tuyết được chế tác tinh xảo nằm ở vị trí trung tâm hòm.

Nó là một cây quạt làm bằng ngà voi và lụa trắng trông rất đỗi lộng lẫy. Muôn sợi tơ vàng chỉ bạc khéo léo gắn mười tám chiếc nan ngà voi thành quạt. Thân nan khảm đủ loại vàng, đá quý, ngọc trai; rìa quạt là đường ren trắng rườm rà; còn trên bề mặt quạt bằng vải lụa nhẵn mịn lại có đoá mẫu đơn ba màu được thêu một cách tinh tế. Mặt quạt đượm nét đẹp cổ đại Trung Quốc, còn ngà voi ở thân nan thì được chạm rỗng thành những hoạ tiết đặc biệt trông như dấu phẩy.

Tình cờ thay, Tiêu Căng Dư lại nhận ra loại hoạ tiết này.

Chúng có tên là hoạ tiết Paisley, phát triển từ “Cây Sự Sống”(1) trong Ấn Độ giáo. Hình dạng uốn lượn cách điệu khiến chúng vừa trông như quả điều, vừa giống như dấu phẩy, vừa có nét hao hao như quả xoài.

Đàn chị khoá trên trong phòng thí nghiệm cũng có một chiếc khăn quàng cổ hoạ tiết Paisley như thế này. Có lần nọ một cậu khoá dưới trêu khăn gì sặc sỡ quá, hoạ tiết thì rườm rà làm chị kia cáu lên phổ cập cho biết thời Châu Âu trung cổ chỉ có quý tộc mới đủ khả năng chi trả để sử dụng hoạ tiết Paisley. Nhờ đó Tiêu Căng Dư mới ghi nhớ trong đầu về hoạ tiết quả xoài này.

Nan quạt thiết kế theo lối phương Tây, trong khi mặt quạt lại thêu đoá mẫu đơn của Trung Quốc.

Tầm mắt Tiêu Căng Dư nán lại trên chiếc móc treo bạch ngọc dưới cán quạt.

So với thân quạt mĩ miều, móc treo này trông thô sơ hơn nhiều. Nó chỉ là miếng ngọc dương chi* trơn loáng, mặt trước khắc chú nai đương giơ chi trước. Trên đầu nai còn khắc một cụm tiếng Anh, nhưng có vẻ miếng ngọc đã bị vân vê đùa nghịch quá nhiều lần nên Tiêu Căng Dư nhìn kỹ lắm mà chỉ có thể biết được bốn chữ cái H, W, A, D thôi.

(*Ngọc dương chi: Loại bạch ngọc trong ngần, tinh khiết như mỡ dê, thuộc loại đá quý cực phẩm.)

Sau hồi lâu chăm chú nghiên cứu, cậu đoán ra sáu chữ cái tiếng Anh trên móc treo: “HOWARD.”

Howard.

Cây quạt này là vật sở hữu của một người nước ngoài.

Sau một lượt săm soi kỹ từng chi tiết từ đầu đến đuôi quạt, Tiêu Căng Dư không cầm nó lên ngay, cậu vẫn để nguyên nó trong hòm. Trước khi lấy ra, cậu phải nghiệm chứng một suy đoán cái đã.

Tiêu Căng Dư nhấc tay phải, khép hai ngón rồi sượt nhẹ qua mí mắt mình.

Một giây sau, cậu mở mắt ra.

Thế giới trước mắt lập tức phủ trong màu trắng đen, cây quạt lụa tuyệt đẹp cũng mất vẻ lộng lẫy của nó.

Tiêu Căng Dư nhìn chằm chặp cây quạt có thể nói là một tác phẩm nghệ thuật này tròn một phút thì nhìn thấy một hạt sáng đen bay chầm chậm từ móc treo quạt.

Cậu thở phào.

Năm phút sau, Tiêu Căng Dư đóng Góc Nhìn Thứ Tư.

Cậu đã xác định được phương thức ô nhiễm của vật ô nhiễm này rồi.

… Là hạt sáng đen y hệt hạt sáng trên cổ mẹ cậu!

Ước số của người dùng thường có màu sặc sỡ, kể cả khi chuỗi logic sụp đổ như trường hợp của Sân Trắng đi chăng nữa thì chúng vẫn là mang nét đẹp bảy màu. Tuy nhiên ước số logic bay xung quanh chuỗi logic mất kiểm soát, kẻ bị ô nhiễm hoặc vật ô nhiễm đều có màu đen.

Cứ cách một phút lại có một hạt đen bất kỳ bay ra từ một vị trí nào đó trên thân quạt trắng, và chúng cũng chính là ước số logic đã bị ô nhiễm. Những hạt ước số logic này chỉ bay được dài nhất là 3m trong không khí rồi sẽ tự động biến mất.

Chỉ cần không chạm phải ước số logic của quạt thì sẽ không bị ô nhiễm bởi nó.

Nắm rõ cách thức ô nhiễm xong, Tiêu Căng Dư mới có can đảm cầm quạt lên.

Vật ô nhiễm 185 mất ba ngày để ô nhiễm một người dùng cấp 3. 185 và 198 nằm ở hai thứ hạng rất gần nhau nên có thể xem như chúng sở hữu khả năng ô nhiễm tương đương. Ba ngày ba đêm tức là 4320 phút. Người dùng cấp 3 phải cho tiếp xúc với hơn 4000 hạt đen mới bị ô nhiễm thì cậu tin rằng người dùng cấp 1 như mình chỉ cần tránh đụng chạm quạt thường xuyên thì sẽ khó mà bị ô nhiễm.

Đương nhiên cậu không thể sử dụng cây quạt tuỳ thích như người dùng cấp 3 được, có điều một ngày chạm hai lần chắc không ảnh hưởng lắm đâu. Cậu dám cá bản thân người dùng có thể tiêu hoá hạt sáng đen bằng cách nào đó vì không đời nào có chuyện hạt đen tích tụ mãi trong cơ thể con người được, nếu không thì sẽ chẳng có người dùng nào đủ khả năng sử dụng vật ô nhiễm vì những hạt đen bất biến này rồi sẽ gây ô nhiễm người dùng.

Tiêu hoá hạt đen là điều tất lẽ dĩ ngẫu, có chăng là cần thời gian mà thôi.

Nghĩ ngợi một lúc, Tiêu Căng Dư đặt tên cho hạt đen này là: Ước số ô nhiễm.

Khi đã chuẩn bị xong xuôi cho giai đoạn trước tiếp xúc, cậu cúi đầu tập trung nhìn vào cây quạt nhỏ.

Đoạn, cậu cầm nó lên.

Kích thước quạt rất bé, là quạt cho phái nữ dùng nhưng lại không phải kích cỡ dành cho người trưởng thành.

Sau hồi lâu đăm chiêu, Tiêu Căng Dư nhủ thầm: Khả năng cao là quạt cho các bé gái vị thành niên. Có lẽ cô bé này có họ là Howard.

Nếu người dùng bình thường giành được phần thưởng vật ô nhiễm từ Vua Thịt thì họ hoàn toàn có thể đến hỏi Uỷ ban Người dùng tại địa phương xem vật ô nhiễm của mình có tác dụng đặc biệt gì và cần chú ý điều chi. Hai vật ô nhiễm Vua Thịt cho đều là vật ô nhiễm đã được công khai trên toàn Trung Quốc, được Uỷ ban Người dùng làm hồ sơ và xếp thứ tự.

Nhưng Tiêu Căng Dư không thể làm vậy.

004 đã từ chối khi cậu hỏi nó xem nó có thể tra cứu thông tin về vật ô nhiễm hay không. Ứng dụng Xài Não chỉ có thể tra thông tin chuỗi logic chứ không thể tra cứu vật ô nhiễm. Vật ô nhiễm là thứ mà loài người thu thập và phân loại, ngay cả bản thân 004 cũng là một vật ô nhiễm nên hiển nhiên không biết cách sưu tầm thông tin của đồng loại.

Tuy nhiên một vật ô nhiễm Vua Thịt được phép cất giữ, Uỷ ban Người dùng không tịch thu thì không thể có tính nguy hiểm trí mạng được.

Quạt của Howard. Vua Thịt…

Tiêu Căng Dư động não rất nhanh. Bỗng, mắt cậu loé sáng. Cậu lấy điện thoại lên mạng tra.

“Howard, quạt, Vệ Vinh…”

“Đây rồi!”

Tiêu Căng Dư bật cười sảng khoái.

Cậu lên mạng tra ra được tin Vua Thịt mua được một cây quạt cổ!

Do quạt giống tác phẩm nghệ thuật quá nên dân thường không đủ tài chính mua về. Trước thời phóng xạ, khả năng cao nó được xem như di sản văn hoá.

“Năm 2045, Tổng giám đốc tập đoàn Vinh Tư chi 1 triệu 300 nghìn tệ cho một chiếc quạt Howard tại buổi đấu giá của Christie’s* tại thành phố Hải Đô.” Tiêu Căng Dư cúi đầu đọc chữ trên màn hình: “Vào những năm 30 của thế kỷ XX, gia tộc Howard ghé thăm khu vực Tô giới ở Hải Đô và xây dựng một nhà máy dệt…”

(*Christie’s là nhà đấu giá nổi tiếng của Anh được James Christie thành lập vào năm 1766.)

Nhà đấu giá có đăng thông tin cụ thể về người chủ ban đầu của cây quạt này.

Chủ của cây quạt tên là Seville Howard. Cô theo cha mình tới Hải Đô xây nhà máy, cuối cùng vì chiến tranh nổ ra mà cả nhà phải quay về Mỹ. Cô rời khỏi Trung Quốc lúc mới tròn tuổi đôi mươi, do ra đi vội vã nên chỉ kịp đem theo những đồ vật quý trọng nhất, buộc phải bỏ lại vô số đồ đoàn khác. Cây quạt này được cô cất giữ trong phòng ngủ và không đem về.

Nguồn gốc quạt đã sáng tỏ, ngặt nỗi trên website của nhà đấu giá không đăng tải thêm bất cứ thông tin hữu ích nào khác về nó.

Tiêu Căng Dư đọc lại thông tin trên website đấu giá lần nữa, dừng mắt ở mục ghi chú màu đỏ cuối cùng.

[*Móc quạt bị tổn hại nặng. Để tránh làm phai mờ gia huy “Nai đỏ” của gia tộc Howard trên móc, chúng tôi không khuyến nghị bạn cầm nó thường xuyên.]

… Người thường ai lại đi cầm móc treo khi sử dụng quạt hả trời?

Tiêu Căng Dư cúi đầu nhìn móc quạt đang lắc lư nhẹ nhàng trong không khí rồi cầm lấy nó.

Không có gì thay đổi cả.

Cậu phẩy quạt.

Làn gió mơn man phả lên mặt. Vẫn không thấy gì khác thường.

Tiêu Căng Dư trầm ngâm, giơ ngón tay lên.

Khởi động Góc Nhìn Thứ Tư.

Thế giới biến hoá ngay tức thì.

Tiêu Căng Dư cầm móc quạt thì bỗng dưng thấy quầng sáng u tối lập loè từ nan quạt ngà voi thứ tám. Cậu sững người, suy tư một lát rồi để ngón cái đè lên chiếc nan thứ tám đó và rướn lên thêm một xăng-ti-mét, che toàn bộ vầng sáng bằng một ngón tay với cách đặt tay trông rất kỳ quặc.

Sau đó, cậu phẩy quạt.

“Sầm!”

“Bụp!”

Nửa phút sau, Tiêu Căng Dư loạng choạng bò dậy từ sàn nhà, đi ra mở cửa. Khi nhìn thấy dì Vương đứng ngoài nhà với vẻ lo lắng, nét ngượng nghịu xẹt qua gương mặt trắng trẻo của cậu thanh niên.

Tiêu Căng Dư: “… Dì Vương ạ.”

Dì Vương hỏi với giọng âu lo: “Vừa nãy có tiếng gì phát ra từ nhà cháu mà nghe sầm một cái vậy? Tiểu Tiêu, cháu không bị gì chứ?”

Tiêu Căng Dư lắc đầu: “Không bị gì đâu ạ, cháu bất cẩn làm ngã ghế thôi.”

“Thật sự không sao chứ?”

Cậu cười ngượng: “Thật ạ.”

Sau khi mất tận ba phút đuổi khéo dì Vương đi, Tiêu Căng Dư quay về bàn ăn nhìn nan quạt phủ lụa trắng mướt mịn bóng loáng đang nhảy lách cách. Cậu từ từ dời tầm nhìn xuống đến vết nứt nhỏ xíu nằm chính giữa chiếc nan quạt đầu tiên.

Công dụng của vật ô nhiễm này đơn giản và “gắt” hơn cậu nghĩ nhiều.

Nó chỉ đơn thuần là một loại vũ khí. Cầm móc quạt, ấn tay lên nan thứ tám thì làn gió khi quạt sẽ trở thành gió cấp 8 trở lên.

Cấp gió rơi vào khoảng chừng cấp 8 cấp 9 và không thể lên nổi cấp 10.

Theo lý thuyết, cấp gió cỡ này không thể hất Tiêu Căng Dư lên tường được, nhưng vừa nãy cậu tiếp xúc với quạt ở khoảng cách quá gần nên chưa kịp đề phòng đã bị thổi bay rồi.

Đối với tình trạng mới chỉ nắm đúng một khả năng tấn công duy nhất là Cú Đấm Biết Bay hiện tại, đây quả là vũ khí ngon nghẻ. Khổ nỗi cây quạt này lại là loại vật tư tiêu hao*.

(*Ý chỉ những đồ dùng rồi bỏ vì sau một lần sử dụng, chúng sẽ mất đi hoặc không giữ được tính chất, hình dáng và tính năng sử dụng ban đầu.)

Tiêu Căng Dư chẳng ngại ngần thử vẫy quạt làm thí nghiệm thực tế luôn.

Quả nhiên lại có vết nứt xuất hiện trên nan quạt.

Cậu đặt quạt xuống.

Thế là cậu sở hữu hai khả năng tấn công rồi.

Một là Cú Đấm Biết Bay, hai là Quạt Lụa Trắng.

Gió cấp 8 hình thành từ Quạt Lụa Trắng sẽ đem đến hiệu quả tốt hơn khi sử dụng ở khoảng cách gần, nhưng nếu phẩy quạt từ khoảng cách xa thì e là với tố chất thể lực của người dùng, sẽ rất khó để gây suy suyển tới mục tiêu nên chỉ có thể sử dụng như một vật phụ trợ thôi. Vả lại, có thể người dùng ở Trung Đô chưa biết chứ người dùng ở Hải Đô thể nào cũng rõ chiếc quạt này từng thuộc về Vua Thịt.

Do đó, không được dùng quạt trước mặt người dùng Hải Đô.

Cú Đấm Biết Bay mới là kỹ năng tấn công quan trọng nhất của cậu ở thời điểm này.

“Tốc độ của Cú Đấm Biết Bay của mình…”

Cậu im bặt.

Tiêu Căng Dư thừ người, cúi nhìn bàn tay phải của mình.

“…”

“Ờ, bàn, tay, phải, biết, chuyển, động, của, mình. Hiện tại ước số logic của Sân Trắng cùng lắm mới chỉ xoay tròn quanh cổ tay phải của mình mà không thể di dời sang chỗ khác. Điều có cũng có nghĩa là chúng chưa thể thay đổi vị trí bay. Vì vậy, mình cần phải hiểu rõ chuỗi logic của Sân Trắng hơn nữa. Có vẻ chuỗi logic của anh ta không giống năng lực cú đấm này cho lắm.”

Tiêu Căng Dư trầm ngâm.

Trong màn đêm an bình, có cậu trai nọ ngồi ngay ngắn trước bàn nhìn hạt sáng nhấp nháy trên cổ tay với vẻ đăm chiêu.

Ở tầng trên, mẹ đột nhiên tỉnh giấc. Trong căn phòng lặng phắt tối om, người phụ nữ ấy mở mắt, băng qua cánh cửa phòng ngủ tróc sơn, lê dép đi từng bước chậm rì ra chiếc sofa duy nhất nằm chính giữa phòng khách.

Mạch máu đã lìa lắc nhẹ giữa thinh không, mẹ vác chiếc cổ ngả xệch xem “tivi” gắn trên tường.

Cuộc sống yên ả vẫn tiếp diễn như mọi khi.

***

Ba ngày sau.

Cổng Đông phân hiệu cũ của đại học Trung Đô.

Vừa hết tiết một cái là tốp sinh viên căng tràn sức sống tuổi trẻ lại cưỡi xe đạp, cười nói tíu tít ùa ra cổng trường để chạy qua cho kịp tiết ở phân hiệu khác.

Ở góc Tây cổng Đông, một cậu trai có khuôn mặt thờ ơ mặc áo bông trắng, tay cầm quyển sách đi hướng về ga tàu. Dạo gần đây xảy ra quá nhiều chuyện nên Tiêu Căng Dư nghỉ học cả tuần nay, thế mà hôm nay cậu lên trường lại là để xin nghỉ. Mấy môn năm ba chỉ cần nộp bài tập cuối khoá là xong, lại thêm việc Tiêu Căng Dư rất nổi tiếng với cái danh sinh viên chăm, giỏi ở chỗ các giáo sư nên cậu đưa lý do mẹ ốm phải ở nhà chăm sóc nhưng sẽ không trễ nải bài vở và bài tập là mấy giáo sư đồng ý cho cậu nghỉ dài hạn liền.

Sải bước dưới hàng cây vàng úa, Tiêu Căng Dư đang mải nghĩ xem với khả năng của mình sẽ nên nhận nhiệm vụ nào trong mấy nhiệm vụ 004 đưa cho thì điện thoại trong túi bỗng đổ chuông.

Là số máy lạ.

Tiêu Căng Dư chau mày, nhấn nghe: “Xin chào.”

“Hề lốốố” Một giọng nam hớn hở trong veo cất lên song vẫn mang âm sắc của đứa trẻ chưa vỡ giọng.

Tiêu Căng Dư đứng hình tại chỗ.

Cậu chưa kịp hỏi người đó là ai thì một cô gái khác đã cười ngán ngẩm ở đầu bên kia: “Thôi nào, để chị nói cho, sao em giật máy chị thế?” Vài giây sau, chất giọng của cô gái này phát ra từ loa: “Tiêu Căng Dư đấy hả? Lâu ngày không gặp ha. Cậu đoán xem chúng tôi là ai.”

Nghe hai giọng nói này hơi quen quen.

Tiêu Căng Dư vẫn dửng dưng: “Tề Tư Mẫn, Lý Tiểu Đồng.”

Không phải câu nghi vấn mà là khẳng định.

Ở đầu khác của điện thoại, cô nàng tóc ngắn và cậu nhóc mũ lưỡi trai từng đi xử lý vụ của Sân Trắng tại ga Trường Nhai đều ngẩn ra. Nhóc Lý thốt lên “Sao anh ta đoán ra nhanh thế hả giời”, Tề Tư Mẫn phì cười “Chị đã bảo cậu ta sẽ đoán ra mà, đâu có ngốc như nhóc”.

Sau đó, Tề Tư Mẫn trả lời: “Chính xác, là hai chúng tôi đây. Lâu quá không gặp nha Tiêu Căng Dư.”

Tiêu Căng Dư vẫn cất bước đi tiếp, đáp bằng giọng lạnh nhạt: “Lâu rồi không gặp.”

Tề Tư Mẫn: “Để khỏi quấy rầy cậu thêm thì tôi tóm gọn luôn nhé. Có nhiệm vụ này chúng tôi muốn rủ cậu làm cùng. Tôi nghe chị của cậu nhóc này nói cậu đã thức tỉnh chuỗi logic với khả năng là trông thấy ước số logic. Chất chơi đấy.”

Tiêu Căng Dư cụp mi nhìn những phiến lá loang lổ bị chân người giẫm đạp.

Chị của nhóc Lý?

Xem ra có nhiều người biết chuỗi logic của mình rồi.

Có vẻ việc ứng dụng Xài Não tra xét năng lực chuỗi logic của đa số người dùng là một bí mật công khai, nhưng 004 lại chưa biết khả năng thực sự của cậu.

Thấy Tiêu Căng Dư im lặng, Tề Tư Mẫn nói tiếp: “Cậu biết đó, tôi và thằng nhóc này chưa bao giờ nhận nhiệm vụ nào quá nguy hiểm hay đi đến tận khu ô nhiễm cả. Nhiệm vụ lần này đơn giản lắm, đó là đến khám xét một hộ gia đình, mà chung cư nhà đó ở lại nằm rất gần nhà cậu. Có người trong gia đình này báo cảnh sát là vài ngày đổ lại đây hay gặp những việc kỳ lạ trong nhà. Chúng tôi tính đi xem thử coi có vật ô nhiễm hay khu vực gần đấy có ai mới thức tỉnh chuỗi logic không. Đương nhiên cũng có khả năng là chuỗi logic của người dùng sống quanh đó đã sụp đổ.”

Nhiệm vụ không phải trong khu ô nhiễm thường không quá khó thực hiện. Huống hồ đúng là hai chị em Tề Tư Mẫn không bao giờ nhận nhiệm vụ hóc búa nào cả, họ toàn nhận những nhiệm vụ không nguy hiểm mà thôi. Trong khi đó, tất cả nhiệm vụ 004 đưa cho đều khá khoai và đòi hỏi phải hoàn thành một mình, không được tìm đồng đội để tránh lộ chuyện cậu có thể nhận nhiệm vụ vượt quá cấp mình.

Sự xuất hiện của Tề Tư Mẫn và cậu nhóc họ Lý chẳng khác nào đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi.

Tiêu Căng Dư hỏi một cách thận trọng: “Nghe thì hay đấy, nhưng hai người rủ tôi vì tôi có thể trông thấy ước số logic, nghĩa là giả sử có người làm sụp đổ hay thức tỉnh chuỗi logic thì tôi sẽ phát hiện dễ hơn sao?”

Tề Tư Mẫn cười: “Bingo! Chung cư kia to lắm, chúng tôi không muốn đi tìm từng nhà một đâu.”

“Được thôi, nhưng mà trước khi hợp tác, tôi cần biết thông tin cụ thể của nhiệm vụ này để suy nghĩ về chuyện tham gia.”

“Được. À phải, cậu đang ở nhà không, bọn tôi đang đứng ở cổng chung cư chỗ cậu đây.”

Bước chân Tiêu Căng Dư khựng lại giữa làn gió rét căm. Lát sau, cậu lại tiếp tục dạm bước.

“Tôi chuyển nhà rồi.”

Tề Tư Mẫn chẳng bận tâm đến câu trả lời này lắm: “Chuyển nhà rồi à? Ờ, thế cậu báo địa chỉ mới cho tôi được không, để mai hai chị em tôi còn qua tìm cậu.”

“Ừ, lát nữa tôi sẽ nhắn tin cho cô.”

“Ok, đây là số tôi nhé.”

Trước khi cúp máy, Tiêu Căng Dư sực nhớ tới một việc: “À đúng rồi, sao cô có được số tôi?” Vừa hỏi xong là cậu tự nghĩ ra đáp án luôn. Có lẽ họ lấy từ chỗ Uỷ ban Người dùng.

Trong phần thông tin điền trên ứng dụng Xài Não không có mục số điện thoại, tuy nhiên các cơ quan chính phủ vẫn có thể tra số điện thoại của một sinh viên đại học rất dễ dàng. Tề Tư Mẫn có thể biết được tin tức về chuỗi logic của cậu từ chỗ chị gái của nhóc Lý thì khả năng cao người chị đó là viên chức nhà nước, tra phương thức liên lạc chẳng khó gì.

Thế mà Tề Tư Mẫn lại bật cười nghe hết sức kỳ quặc: “Tôi hỏi ‘Điệu Samba Quyến Rũ’ cơ.”

“Ồ.”

Vài giây sau, cậu mới ngộ ra: “Điệu Samba Quyến Rũ?”

Điệu Samba Quyến Rũ?

Cậu nghĩ mình nghe lầm.

“Tôi có quen người này à?”

Tề Tư Mẫn cười trầm: “Có chứ, đương nhiên là có quen.”

Môi Tiêu Căng Dư mấp máy, một khuôn mặt ngăm ngăm bỗng dưng nảy lên trong tâm trí cậu.

… Ồ.

Điệu Samba Quyến Rũ cơ à.


*Chú thích:

(1) Cây Sự Sống là cây trong vườn địa đàng theo Kinh Thánh, sinh trái ăn vào sẽ được bất tử. Mặc dù mô típ thần thoại về hình ảnh cây dùng để trang trí đã xuất hiện trong tín ngưỡng của nhiều dân tộc như Lưỡng Hà tiền sử hay Ai Cập, Hy Lạp, Babylonia, Ba Tư và Ấn Độ cổ đại, Cây Sự Sống là biểu tượng chỉ xuất hiện trong các thánh thư Do Thái giáo cũng như Kitô giáo coi như báo trước về hình ảnh Đấng Messiah bị đóng đinh. Cây Sự Sống với tư cách hình mẫu văn hóa tượng trưng cho sự tái sinh vĩnh cửu của tự nhiên đồng thời là sự trải qua của số phận con người. Đối với Kitô hữu, cây gỗ làm nên thập tự giá đánh dấu cái chết lại khởi đầu cho sự sống.

DuraSyn-W2-Blessings_and_great_vine

Tree_of_life_with_virgin_and_eve
Cây sự sống trên thiên đường – Hình minh họa thế kỷ 15

(2) Hoạ tiết Paisley:

hoa-tiet-paisley-4hoa-tiet-paisley-5

3 bình luận về “[GNT4] Chương 23

  1. //Vì 004, vì mẹ, cậu phải cách xa người dùng cấp 6 này thật xa// chưa gì đã bị người ta né rồi 🤣🤣
    Bạn bé thăng cấp vs vũ khí mới, cũng ngầu quá hen🤣🤣
    Ui cái tên ng dùng… đừng nói của ông Ngoan nhen =)))))))

    Thích

Nhận xét về 小旗天风流 Hủy trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s