Đam mỹ edit

[UAAG] Chương 4

Cover-Wordpress

UAAG – Đội điều tra tai nạn hàng không

Tác giả: Mạc Thần Hoan

Dịch: Dú

Quyển 1: Đường thẳng song song

Chương 4: UAAG

Bước vào căn nhà, đập vào mắt là tầng một trống huơ được quét dọn sạch bong như kho hàng bỏ hoang. Trác Hoàn đi tuốt ở đằng trước, nhóc Punk hậm hực theo sau. Phục Thành đi cách họ hai mét, một khoảng cách vừa phải. Tầm nhìn anh bất giác rời khỏi mặt đất rồi nán lại thẫn thờ ở búi tóc buộc qua loa của người đàn ông nọ.

Người ấy dừng bước trước cầu thang, tặc lưỡi khẽ, dí và vứt điếu thuốc.

Tầng một không có vật dụng nào ngoài mỗi một cái gạt tàn lổn ngổn đầu lọc ở đầu cầu thang. Chiếc đầu lọc mới toanh bị dí tắt lửa cố cháy thêm mấy giây trong gạt tàn, để rồi tắt ngúm với đám bạn mình lúc Phục Thành bước lên bậc thang.

Nhìn từ dáng và lực dí của đám đầu lọc trong chiếc gạt tàn này là biết chúng chính là kiệt tác của đúng một người.

Cả ba đi lên tầng.

Trác Hoàn đút hai tay vào túi, người hơi chúi đi đằng trước, giẫm hai bước thành một, chẳng mấy đã mất hút. Ngược lại, nhóc Punk đi lại vô cùng bất tiện khi phải xách theo cả vali, và hẳn nhiên nhóc ta chẳng mấy khi tập tành nên mới đi dăm ba bước đã thở hổn hà hổn hển. Phục Thành bèn tiện tay xách cùng. Nhóc Punk nhìn anh với ánh mắt ngạc nhiên, môi mấp máy song chẳng thốt nên lời.

Đến khi lên tới tầng hai, cả hai trông thấy người đàn ông chân dài nào đó đã yên vị sau máy tính, chau mày gõ phím lạch cạch.

“Bảo Adrain chuyển đồ nhanh hộ anh cái, ba ngày rồi.” Người đàn ông giẫm chân phải dài miên man xuống sàn. Hắn xoay ghế dựa về sau, nhìn cô gái tóc vàng mắt xanh xinh đẹp, “Em phải biết giới hạn kiên nhẫn của anh chứ.”

Cô nàng cười mỉm rót cà phê: “Nhưng có vẻ Adrain không biết đấy anh.” Dứt lời, chị đặt cà phê lên bàn Trác Hoàn. “Để em nhắc anh ta cho. Mà lần sau anh nên đặt gạt tàn ngay cửa luôn Reid ạ, chứ người anh toàn mùi thuốc lá không.”

Trác Hoàn nhấp hớp cà phê, đưa mắt về hai “ma mới” như đến giờ mới phát hiện ra họ.

Cô nàng tóc vàng bước lại chỗ cả hai định bắt chuyện thì người đàn ông chân dài ấy bưng cốc cà phê đứng dậy: “Thành viên mới, Phục Thành và Tô Phi. Mọi người lại làm quen với nhau đi.”

Hắn đã lên tiếng thì tất cả nhân viên làm việc ở tầng hai đều phải gác hết việc lại để bắt chuyện với “ma mới”. Làm quen xong, ai nấy đều quay lại tiếp tục công việc, ngoại trừ chị gái tóc vàng và ông chú da trắng trông hiền hiền.

Chị tóc vàng: “Chào Phục Thành, Tô Phi, chúng ta có gặp nhau qua điện thoại rồi. Chị tên Stephanie, hai em có thể gọi chị là Lina. Mới từ Trung Quốc sang chắc mệt nhỉ, chị đã gọi người chốc nữa chở hai em về khách sạn nghỉ lại sức rồi.”

Nhóc Punk hơi nhăn nhó khi nghe câu đó. Song, cu cậu chưa kịp nói gì thì Lina đã nở một nụ cười hoàn hảo đến nỗi chẳng tài nào soi mói được: “Em muốn hỏi tại sao không chở cả hai về thẳng khách sạn mà lại qua đây trước chứ gì? Thật ra là do chị tự quyết thế đấy. Chị muốn hai người làm quen các thành viên của UAAG trước đã, bởi dù gì từ nay mọi người cũng là đồng nghiệp của nhau mà.” Từ đầu đến giờ chị nói tiếng Trung rất trôi chảy, nghe không giống người Pháp tẹo nào, “Ban nãy toàn là nhân viên của EASA[1]. Giờ chị mới giới thiệu đồng nghiệp UAAG cho hai em đây.”

Ông chú Mỹ trắng đứng cạnh Lina giơ tay ra: “Hard Joseph.” Rồi chú chuyển sang nói tiếng Trung cực kỳ lưu loát, nháy mắt: “Cứ gọi chú là chú Joseph thôi.”

Nhóc Punk vốn đang cáu bẳn nhưng lối ăn nói có duyên và dí dỏm của chú Joseph chẳng mấy đã giúp khuấy động bầu không khí hơn.

Năm phút sau, xe Lina thu xếp đã đến, Phục Thành và nhóc Punk cùng xuống nhà.

Lúc xuống, Phục Thành ngoảnh lại nhìn.

Người đàn ông ấy đang đứng đọc tài liệu cạnh cửa sổ. Ánh trăng từ từ rọi xuống gương mặt trong khi người chủ vẫn cúi đầu tập trung đọc.

Bỗng, hắn quay phắt sang.

Luồng nhìn chạm nhau giữa không trung.

Phục Thành quay đầu đi ngay.

Lina tiễn Phục Thành và Tô Phi đi xong thì thấy anh chàng chân dài nọ đã dừng đọc tài liệu. Hắn vuốt cằm, lục lọi trong túi mãi mới ngớ người, đành ném thanh cao su trên bàn vào miệng với biểu cảm cam chịu thấy rõ.

“Reid?”

“Cậu ấy không ưa anh.”

Lina: “Tô Phi à? Nhóc đó thì ghim anh lắm đấy. Lúc em gọi, cậu nhóc sửng cồ trách anh sao không kêu nhóc ta đi thẳng từ Boston tới Helsinki luôn mà phải cất công qua Thượng Hải.”

“Anh đang nói Phục Thành cơ.”

Lina sửng sốt: “Evan Fu á? Có chuyện đó hả?”

“Chú cũng nghĩ vậy.” Chú Joseph cười toe, “Chắc tại thấy cháu không bô giai bằng mình?”

“…”

“Hì.”

“Are you kidding me?” (Chú đùa tôi đấy à?)

Sức chi mạnh tay của UAAG vẫn đang liên tục đổi mới sức tưởng tượng của hai thành viên mới.

Chiếc xe chở họ đi khách sạn là Rolls-Royce. Đến khách sạn mỗi người ở một phòng, mà đều là phòng Suite.

Tuy về khách sạn để nghỉ sau cú jet lag nhưng chưa đến một tiếng sau, Phục Thành lại nhận cuộc gọi từ Lina.

“Chú Joseph đề nghị đi bar uống rượu chào mừng hai thành viên mới gia nhập dù thật tình chú ấy chỉ muốn nhậu nhẹt thôi. Nếu hai người không mệt quá thì hoan ngênh nhập tiệc cùng nhé, chị sẽ xếp xe cho.”

Sau mười phút, Phục Thành và Tô Phi yên vị trên sofa trong bar cùng với chú Joseph đang hết sức hào hứng bên cạnh.

“Chú chẳng khoái rượu Phần Lan mấy tại rượu của họ không được đậm đà, uống cứ như rượu của con gái ấy. Được mỗi hãng Maersk này gọi là khá thú vị thôi.” Sau tràng tiếng Trung bỉ bôi tới bến, chú vẫy phục vụ lại, đổi sang tiếng Anh: “Cho tôi ly Maersk. Ôi, tôi yêu rượu Phần Lan chết đi được.”

Phục vụ cười mỉm gật đầu: “Quý khách cần thêm gì không ạ?”

Tô Phi nhanh nhảu giơ tay: “Tôi một ly Liquor.”

“Năm 1983, Brothers đã tiến hành cuộc nghiên cứu Bộ Não Xã Hội[2]. Qua việc dùng SPECT[3] quét các chất đồng vị, bà phát hiện cồn làm chậm lại quá trình trao đổi chất ở thuỳ trán khiến vỏ não suy thoái, gây ảnh hưởng tới GABA[4], Hydroxytryptamine-5[5] và các chất dẫn truyền thần kinh[6].”

Dừng đoạn, Trác Hoàn nhả vòng khói trắng, cười điềm nhiên: “Nói cách khác là sẽ ngu dần đều.”

Mọi người: “…”

Chú Joseph: “Chú nghi cháu đang nói chú.”

Trác Hoàn: “Thuỳ trán chú đã phát triển hoàn toàn rồi, tí rượu chẳng xi nhê gì hết.”

Chú Joseph: “Ủa? Vậy ý cả đoạn của cháu là gì?”

“Nhưng trẻ vị thành niên thì khác.”

Tô Phi: “…”

“Đậu xanh, anh muốn đánh nhau hả!”

Trác Hoàn chẳng thèm ngước mắt lên: “Nhóc không đánh lại tôi đâu.”

Tô Phi túm Phục Thành qua ngay: “Người anh em, mình cùng hội đồng tên kia đi!”

Phục Thành nhìn cậu nhóc.

Người anh em?

Chàng trai tóc đen cười ôn hoà: “Anh cũng không địch nổi thầy Trác đâu.”

Trác Hoàn nhướn mắt nhìn anh đăm đăm.

Nhóc Punk gãi gáy với nét mặt đầy hoang mang: “Sao anh lại gọi hắn là thầy Trác?”

Phục Thành: “Thầy Trác cực kỳ có tiếng trong ngành hàng không Trung Quốc, được vô số người kính nể.”

Tô Phi: “Hả?”

Ly Maersk của chú Joseph đã đến. Chú nốc ngụm to cho đã miệng, xen vào cuộc chuyện trò: “Reid nổi như cồn ở ngành hàng không toàn thế giới ấy chứ ha ha ha. Nhưng đây là lần đầu tiên chú nghe người ta gọi cậu ta là thầy đó.”

Cuối cùng ai cũng tự gọi một ly rượu cho mình.

Tô Phi mạnh miệng cãi lý: “Cháu thông minh thế này thì ngu tí cũng hơn ối người nhá.”

Lina lấy ly của nhóc đi mất, cười tủm tỉm: “Em say rồi đó nhóc.”

Còn Phục Thành chỉ nhấp đúng một hớp đã ra ban công quán bar cho thoáng khí.

Càng đến tối lại càng đông người đến quán uống rượu và hút thuốc. Hàng tá thứ mùi trộn vào nhau làm không khí ngột ngạt.

Thật ra anh chưa bao giờ ưa khoản rượu chè.

Thời ở Không quân anh bị cấm uống rượu, sau này chuyển sang hàng không dân dụng người ta cũng cấm rượu trong vòng 24 tiếng trước giờ bay nên anh hầu như chẳng đụng tới nó.

Cơn cuồng cay trong quán bar chợt hoá thành thinh không. Anh ngẩng đầu ngước trông bầu trời ánh sao đầy ắp.

Chẳng hay thời gian đã trôi qua bao lâu, anh xoay người lại, phát hiện có một người đứng lù lù sau lưng.

Trái tim anh nổi trống chỉ trong phút chốc.

Phục Thành: “Thầy Trác.”

Trác Hoàn tựa tấm cửa kính ra ban công hiện đang mở toang. Trong ánh đèn chập choạng, nửa thân trên hắn lẩn trong bóng tối, tay khoanh lại chân bắt chéo trông rất đỗi ung dung. Hắn nhai kẹo cao su, giương cặp mắt đen láy tựa loại đá vô cơ thiếu lung linh nhìn Phục Thành chằm chặp như có thể đục người anh lỗ chỗ.

“Rất nhiều người trong ngành hàng không Trung Quốc kính nể tôi?” Trác Hoàn thình lình bật thốt.

Phục Thành mỉm cười: “Đúng vậy.”

“Kể cả cậu?”

“Kể cả tôi.” Trả lời chắc nịch và thẳng thắn.

Rèm mi Trác Hoàn máy nhẹ.

Phục Thành quay gót rời khỏi ban công. Anh ngoái đầu lại, bắt gặp Trác Hoàn châm điếu thuốc, cắn nó rồi ngửa đầu ngắm trời đêm sau khi anh đi.

Hoá ra hắn ra hút thuốc.

Bóng hình người đằng sau mất dạng sau khúc rẽ.

Vào khoảnh khắc ấy, nụ cười lịch thiệp và xa cách của người con trai tóc đen biến mất.

Hàng loạt âm thanh nổi lên như núi cuộn biển dời trong trí óc anh. Người khóc oà, kẻ gào thét, người lạnh lùng tuyên bố tin tử vong. Phải mãi đến lúc anh về bar và trông thấy nhóm Joseph, mọi âm thanh mới tắt phụt.

Anh cười mỉm bước lại.

Suốt đêm nay, chú Joseph nốc nhiều rượu nhất, trong khi người khác chỉ uống chút tí gọi là thôi.

Lina: “10 giờ sáng mai sẽ có xe đón chúng ta dưới khách sạn.”

Tô Phi nhấp rượu, hớn hở lắm: “Vâng ạ!”

Sáng hôm sau, Rolls-Royce đưa đón cả bọn về khu nhà máy.

Ông chú Joseph là người đến cuối cùng.

Chú Joseph: “Chú không đến trễ chứ?”

Trác Hoàn ngẩng đầu giở giọng cay nghiệt: “Có.”

Chú Joseph chưa kịp phân bua thì Trác Hoàn cầm quyển tài liệu, đứng thẳng người dậy: “Chú tiếp tục phần việc ngày hôm qua đi. Lina, anh muốn nhìn thấy báo cáo điều tra của Adrain trước 2 giờ chiều hôm nay.” Tiếp đó, hắn quay sang Phục Thành, “Cậu và tôi cùng quay về hiện trường làm công tác thu thập thông tin lần cuối.”

Tô Phi: “Còn tôi?”

“Nhóc ư? Đọc tài liệu.”

Tô Phi: “Đây đâu phải chuyên ngành tôi. Anh thừa biết sở trường tôi là cái gì mà lại tuyển tôi vào chỉ để đọc tài liệu thôi ư?”

Trác Hoàn như vừa nghe được câu phát ngôn ngớ ngẩn nào đó: “Nhóc biết JL917 đã rơi như thế nào không?”

Tô Phi: “… Thì nó rơi xuống đồng ruộng cách sân bay Vantaa một cây số vào nửa năm trước.”

“Tôi đang hỏi là nó đã rơi như thế nào mà.”

Nhóc Punk cứng lưỡi, “Sở tường của tôi không yêu cầu tôi phải biết điều đó!”

“Tháng 9 năm ngoái, Boeing mời nhóc hỗ trợ khôi phục dữ liệu FDR[7] bị hư nặng của Air France[8] 405. Nhưng hiện tại nhóc là thành viên của UAAG thì ít nhất phải nắm được 145 nạn nhân đã chết vì nguyên do nào ngay trên mảnh đất dưới chân nhóc chứ.”

Mặt nhóc ta đỏ gay: “Cả anh cũng có biết nguyên nhân đâu. Phải mà tra ra thì chúng ta đã chẳng phải đứng ở đây rồi.”

“Vì động cơ tắt lửa.”

Mọi người hướng mắt về phía người con trai tóc đen mới phát biểu.

Phục Thành đứng đối diện bàn, tường thuật bằng gương mặt điềm tĩnh: “Ngày 19 tháng 12 năm 2019, chuyến bay Japan Airlines JL917 loại F475 cất cánh từ Tokyo đã rơi tan xác tại vị trí cách sân bay Vantaa, Helsinki một cây số về phía Đông. Bốn động cơ máy bay đã bất ngờ tắt lửa trong lúc máy bay giảm độ cao xuống còn 500 feet để tiếp cận sân bay và dẫn tới tai nạn.”

Tô Phi: “Động cơ tắt lửa?”

Chú Joseph cười tủm tỉm: “Chính xác. Người ta đã tra ra nguyên nhân vụ tai nạn là do bốn động cơ tắt lửa cùng thời điểm, tuy nhiên họ vẫn chưa tìm ra lý do động cơ bị tắt là gì.”

Phục Thành: “Trước mắt có bốn trường hợp động cơ tắt lửa phổ biến. Một, hết nhiên liệu. Hai, thời tiết. Ba, lỗi hệ thống máy bay. Bốn…”

Trác Hoàn cười khẽ.

“Con người.”


[1] Viết tắt của European Union Aviation Safety Agency, tức Cơ quan An toàn Hàng không Liên minh châu Âu.

[2] Tác giả không chỉ cụ thể nghiên cứu nào nhưng có vẻ là nghiên cứu về Social Brain – Bộ Não Xã Hội của Leslie Brothers năm 1990. Vào năm 1990, Brothers đã đề xuất một khu vực trong não đại diện cho chức năng nhận thức xã hội gọi là Bộ Não Xã Hội. Bộ Não Xã Hội được định nghĩa là mạng lưới phức tạp tập hợp các khu vực cho phép chúng ta nhận ra người khác và đánh giá trạng thái tâm lý của họ (bao gồm ý muốn, khát vọng và niềm tin), các cảm giác, kế hoạch dài hạn và hành động. Social Brain gồm the medial prefrontal cortex (mPFC) – vỏ não thùy trán trước, the anterior cingulate cortex (ACC) – vành cung vỏ não trán trước, the inferior frontal gyrus (IFG) – hồi trán dưới, the superior temporal sulcus (STS) – rãnh thái dương, the amygdala – hạch hạnh nhân và the anterior insula (AI)– thùy nhỏ ở não trước (Tạm dịch).

[3] Viết tắt của Single Photon Emission Computed Tomography, hay còn gọi là chụp cắt lớp phát xạ đơn Photon, là một trong hai phương thức chụp ảnh cắt lớp phổ biến nhất trong y học hạt nhân.

[4] Viết tắt của Gamma Aminobutyric Acid, là một dạng acid amin, đồng thời là chất dẫn truyền thần kinh phân bố rộng rãi trên hệ thần kinh trung ương, được xem là vị thuốc an thần tự nhiên của cơ thể.

[5] Hay còn có cái tên khác là 5-HT và Serotonin, là một chất dẫn truyền thần kinh Monoamine chủ yếu được tìm thấy trong đường tiêu hóa và hệ thần kinh trung ương. Nó có chức năng điều khiển tâm trạng, sự thèm ăn, giấc ngủ, co cơ và một số chức năng thuộc về nhận thức.

[6] Chất dẫn truyền thần kinh là các chất hóa học nội sinh dẫn truyền các tín hiệu từ một nơron đến một tế bào đích qua một xi-náp. Các chất dẫn truyền thần kinh được đóng gói trong các cúc xi-náp tập trung thành nhóm nằm dưới màng của đầu tận cùng sợi trục, ở vùng trước xi-náp.

[7] Viết tắt của Flight Data Recorder, tức Máy ghi dữ liệu chuyến bay, là một trong hai thiết bị quan trọng trong hộp đen nhằm theo dõi một loạt các thông số, gồm có tốc độ, độ cao, sức mạnh động cơ và hệ thống điều khiển máy bay.

[8] Hãng hàng không quốc gia Pháp.

>> Chương 5

Đam mỹ edit

[UAAG] Chương 3

Cover-Wordpress

UAAG – Đội điều tra tai nạn hàng không

Tác giả: Mạc Thần Hoan

Dịch: Dú

Quyển 1: Đường thẳng song song

Chương 3: “Tôi biết cậu tên Phục Thành.”

Phục Thành chỉ ở Boston đúng một ngày là sáng hôm sau lại bay về New York.

Hai ngày trước, anh lái máy bay đến New York với tư cách là phi công của hãng hàng không Đông Hoa, giờ đã đến lúc quay về.

9 giờ sáng ngày 7 tháng 7 theo giờ Trung Quốc, chiếc Boeing 777 cỡ lớn lao xuống từ bầu trời, xé toạc bầu không khí sền sệt nóng rẫy và đáp xuống sân bay Thượng Hải, Trung Quốc. Trong khoang máy bay, tiếp viên hàng không hỗ trợ hành khách đi xuống theo thứ tự. Đến khi tất cả hành khách đã rời hết, Phục Thành mới cúi đầu điền lịch bay.

Cơ trưởng đồng hành cởi dây an toàn, quay sang nhìn anh: “Lần này cậu đến trụ sở chính nộp báo cáo nhé?”

Nhịp viết hơi chững lại, Phục Thành ngẩng lên đáp: “Vâng.”

Tòa cao ốc trụ sở chính của hãng hàng không Đông Hoa được xây ngay sát sân bay Thượng Hải. Phục Thành ngồi xe buýt chặng ngắn, chẳng mấy đã đến trụ sở.

Nộp báo cáo chuyến bay cho nhân viên phục vụ mặt đất chuyên môn phụ trách mảng này xong, anh quay lưng định bỏ về thì có giọng nữ cất lên ngập ngừng từ đằng sau: “Ừm… Anh Phục, Phục Thành ơi.”

Chàng trai tóc đen dừng bước, xoay người nhoẻn cười dịu dàng với cô: “Còn việc gì à?”

Cô nhân viên đắn đo giây lát, đánh bạo kể: “Em có nghe được một tin, không biết có thật không nữa. Đại khái là mới đây nhà nước mình đang rất coi trọng một đội điều tra tai nạn hàng không tên UAAG Có thể mấy ngày nữa người ta sẽ ra thông báo, và anh sẽ được đặc cách tuyển vào đội đó.”

Nụ cười mỉm trên môi anh thoáng sượng đi, anh hỏi: “Đội điều tra tai nạn hàng không à?”

Cô nhân viên: “Đúng vậy. À mà em không chắc là tin chính xác đâu nhé. Em chỉ tình cờ nghe trưởng phòng nhắc tới thôi…”

“Cảm ơn em, anh biết rồi.”

“Không, không có gì hết!” Cô cười tươi rói.

Vừa bước chân ra khỏi tòa cao ốc trụ sở chính, bầu không khí nóng nực, hanh khô và đặc quánh gần như thành nước nhoáng cái đè nặng lên phổi, cùng với đó là cái nắng gắt chói chang rọi thẳng xuống mặt đất làm bốc hơi nóng đến là khó thở. Anh sải bước đi thẳng xuống hầm tìm xe mình. Cách, anh tra chìa vào ổ, khởi động động cơ.

Anh cầm vô lăng bằng tay phải. Ngay khi sắp lái xe ra khỏi bãi đỗ, anh sực nhớ tới lời cô nhân viên ban nãy.

“… UAAG?”

Ngón tay thuôn trắng gõ nhẹ lên vô lăng da dê đen thành thứ âm thanh nhỏ có luật điệu riêng. Tia sáng lờ mờ trong bãi đỗ chiếu qua ô cửa kính xe để rồi nhảy múa trên khớp xương hơi gồ trên cổ tay anh, hoạ nên cái bóng loè nhoè nhưng sáng rỡ.

Đoạn, chàng trai tóc đen cười khẽ đầy cam chịu, lái xe đi mất.

Ba ngày sau, thông báo điều nhiệm của UAAG đã được gửi tới trụ sở chính hãng hàng không Đông Hoa.

UAAG, tên đầy đủ United Aviation Accident Group, nghĩa là Đội Điều Tra Tai Nạn Hàng Không Đa Quốc Gia.

Tuy đã chuẩn bị tâm lý trước nhưng anh vẫn bất ngờ khi thực sự cầm đơn điều nhiệm trong tay mình.

Điều tra viên tai nạn hàng không thường là những kỹ sư bảo dưỡng máy bay và nhân viên khai thác mặt đất dày dặn kinh nghiệm, thậm chí còn có cả cựu phi công. Rất nhiều phi công đổi nghề sang điều tra tai nạn máy bay nhưng chủ yếu là những người khá lớn tuổi hoặc phi công không đạt chuẩn sức khoẻ. Trong khi đó, anh vẫn đương tuổi trai tráng. Bắt một phi công trẻ măng như anh đi điều tra tai nạn hàng không sẽ gây khó hiểu vì thứ nhất, chưa chắc anh đã có đủ kinh nghiệm xử lý các sự cố; thứ hai, làm thế này chẳng khác nào mai một nhân tài.

Thế nhưng hãng hàng không Đông Hoa đã duyệt đơn điều nhiệm anh rồi.

Xế chiều hôm đó, anh bàn giao công việc cho các phi công khác rồi về nhà.

Anh vừa mới ra khỏi bãi đỗ và chưa đặt chân vào thang máy thì điện thoại đổ chuông. Phục Thành hơi sững lại khi nhìn dãy số với mã đầu là 0030 trên màn hình. Anh nhấn nút nghe máy.

“Bonjour?” (A lô?)

Sau thoáng lặng thinh, có giọng nữ nền nã và êm ái cất lên từ đầu kia điện thoại: “Bonjour, vous parlez français?” (Xin chào, cậu biết nói tiếng Pháp chứ?)

Phục Thành mỉm cười đáp: “Can you speak English?” (Chị nói tiếng Anh được không?)

Bên kia chuyển sang tiếng Trung cực kỳ trôi chảy: “Chào cậu Phục Thành, tôi là Stephanie, nhân viên của UAAG. Cậu có thể gọi Lina theo nhũ danh của tôi.” Chị nói rất nhanh nhưng chẳng đem lại cảm giác vội vàng nhờ chất giọng nhã nhặn và bùi tai: “Bây giờ là 17 giờ 31 phút ngày 10 tháng 7 theo giờ Trung Quốc, tôi đoán cậu vẫn đang ở hãng hàng không Đông Hoa nhỉ?”

Phục Thành: “Tôi về nhà rồi.”

Cuộc gọi lặng đi chỉ trong một phút giây rồi giọng nữ nọ thốt lên nghe có vẻ áy náy: “Tôi rất xin lỗi vì đã quấy rầy vào giờ cậu nghỉ, nhưng theo như thời gian ghi trên đơn điều nhiệm thì cậu phải có mặt tại trụ sở chính của UAAG vào ngày mai. Tuy nhiên, do có uỷ thác đột xuất nên chúng tôi đang ở Phần Lan cả rồi. Tôi đã đặt vé máy bay cho cậu, nếu cậu thấy tiện thì tôi sẽ cử xe đến trụ sở chính của UAAG và đón cậu ra sân bay đi Phần Lan luôn.”

“Được, không sao hết.”

“Biển số xe đón cậu là…”

Phục Thành ghi biển số vào ứng dụng ghi chú.

Bằng giọng điềm đạm và lịch sự, người con gái ở đầu kia điện thoại nói: “Vậy chúng tôi đợi cậu ở Phần Lan nhé.”

Chúng tôi?

Phục Thành đăm chiêu, mỉm cười đáp: “Hẹn gặp nhau ở Phần Lan.”

***

Trụ sở chính của UAAG tọa lạc tại trung tâm tấc đất tấc vàng của Thượng Hải.

Các tòa nhà chọc trời mọc san sát, những con xe hơi sang trọng lăn bánh nối đuôi nhau. Dân tinh anh trí thức bận đồ công sở đi lại vội vàng, không muốn lãng phí thì giờ dù chỉ là một giây. Tay họ luôn cầm khư khư chiếc điện thoại để gọi bàn công việc, gõ tin nhắn hoặc gửi email.

Không khí sực nức mùi tiền.

Dầu cho xung quanh toàn đám tinh anh thành phố rảo bước vội vã, Phục Thành vẫn điềm nhiên đút hai tay vào túi, đứng đợi dưới toà nhà.

Cho đến khi có ai giật giọng the thé.

“Ha? RIP đối xử với bạn bè thế hả trời? Anh ta mời em tới mà bỏ bom em thế đấy?”

Nghe giọng này non choẹt, trong trong đúng kiểu thanh thiếu niên.

Phục Thành xoay người ngó. Đúng như anh đoán, đây là một cậu nhóc tầm mười mấy tuổi. Nhóc ta quàng cặp headphone xanh lá lên cổ, tai phải xỏ khuyên đầu lâu bạc. Nhòm tướng tá hơi lùn, khoảng 1m60, mặc áo phông rộng thùng thình với hoạ tiết Graffiti[1]. Tay phải kéo vali đen, tay trái cầm điện thoại, mặt trông cáu bẳn và mất kiên nhẫn.

“… Gì mà tên anh ta không phải RIP? Xí, anh ta tên RIP đó thì sao? Chị nói với RIP là em về Boston đây. Tạm biệt!”

“Em ba mặt một lời với anh ta? Bộ anh ta có ở trong nước chắc? Cho dù anh ta có đang đứng trước mặt em lúc này, em cũng sẽ chửi thẳng mặt thôi!”

Cậu nhóc điên tiết cúp máy, nhận ra có người nhìn mình thì ngẩng đầu lên.

Do cả hai đứng rất gần nhau mà Phục Thành lại cao những 1m83 nên nhóc Punk[2] phải ngửa hẳn cổ lên mới mắt đối mắt với anh được.

Mà còn chả phải là một góc ngước xíu xiu đâu.

Nhóc Punk: “…”

“Hứ.”

Phục Thành: “…”

Gì vậy trời?

Đúng lúc này, một con Rolls-Royce đen chạy đủng đỉnh tới trước mặt cả hai. Tài xế xuống xe mở cửa. Phục Thành đã tia thấy biển số xe lúc nó chạy lại gần. Thấy tài xế mở cửa, anh nhấc chân toan vào, ai ngờ lại đụng phải một thân hình nhỏ choắt.

Cả hai đều ngớ ra.

“UAAG?

“Người bên UAAG?”

“…”

“…”

Quả nhiên đám UAAG các người toàn cái ngữ gàn dở không!

Ai nấy tự giác lên xe.

Phục Thành và cậu chàng Punk ngồi hai ghế sau ở hai bên. Vào xe rồi, nhóc Punk như mới nhớ ra đây là con xế hộp hạng sang.

“Ú ù, RIP giàu ghê ta, xe sang cơ đấy. Ban nãy chẳng chú ý, Trần Sao[3], Rolls-Royce hở?” Nhóc Punk hí hửng sờ soạng khắp nơi. Cậu nhóc nhấn nút, lấy hộp xì gà bạc nguyên chất từ bên phải; nhấn thêm nút khác, tấm kính ngăn giữa hai người và ghế trước dần trở thành kính mờ cản tầm nhìn, làm mắt nhóc ta sáng rực. Ngàn từ vạn chữ đúc kết thành một câu gọn: “Đậu mía, giàu đúng sướng!”

Phục Thành gật đầu ra chiều đồng tình.

Song, con Rolls-Royce chở ra sân bay mới chỉ là khởi đầu.

Hai anh em vừa đến sân bay Thượng Hải, chưa kịp xuống thì một tiếp viên hàng không xinh đẹp đã mở cửa xe cho họ.

“Thưa anh Phục và cậu Tô kính mến, mời sang bên này.”

Hai tiếp viên khác cầm vali từ sau cốp xe.

Cậu chàng Punk trố mắt há hốc mồm.

Phục Thành tuy biết thừa sân bay có phục vụ dạng này nhưng đây là lần đầu tiên anh được trải nghiệm.

Cô tiếp viên này sở hữu nụ cười thuỳ mị, chất giọng êm ái và ngoại hình đẹp điên đảo. Dẫn họ vào phòng nghỉ xong, cô còn phục vụ chu đáo đến tận khi tiễn cả hai lên máy bay, làm nhóc Punk ta sung sướng, lâng lâng như đi trên mây.

Đương nhiên họ còn ngồi cả khoang hạng nhất nữa.

Đến thủ đô Helsinki của Phần Lan, họ xuống máy bay rồi đổi sang chiếc Bentley.

Nhóc Punk ngỡ ngàng: “Rốt cuộc UAAG làm gì ở đây vậy trời?” Dừng đoạn, cậu nhóc quay sang nhìn Phục Thành. Lòng hiếu kỳ đè bẹp thể diện, nhóc ta đành hỏi: “Ê, anh thành viên UAAG kia, các anh tới đây tóm lại là để làm gì?”

Tuy hôm nay cũng là ngày đầu tiên anh nhậm chức nhưng chỉ cần chống cằm, tựa lưng vào chiếc ghế mềm làm bằng da thật và suy luận một tí là có đáp án ngay.

“Nói đây nghe coi.”

Phục Thành cụp mắt nhìn cậu nhóc. Trên gương mặt điển trai ấy chẳng đọng nhiều biều cảm, giọng cũng đều đều: “Cách đây nửa năm, chuyến bay mang số hiệu JL917 của Japan Airlines[4] đi từ Tokyo đến Helsinki đã rơi tan xác ngay trên đồng ruộng cách sân bay Vantaa một cây số. 136 hành khách và 9 thành viên phi hành đoàn gặp nạn, 89 người may mắn sống sót.”

Nhóc Punk bàng hoàng.

Bentley từ từ dừng lại. Phục Thành liếc cậu nhóc, tự mở cửa xuống xe.

Có vẻ nơi đây là một khu nhà máy ít người đặt chân tới với mái vòm màu cam đương che giấu con người và máy móc. Xe dừng ngoài một căn nhà hai tầng. Bấy giờ trời đã tối sầm. Có cơn gió thoảng se sẽ lướt qua khắp dải đất mênh mông, đưa mùi hương thanh nhã của Linh Lan vào mũi người.

Ráng chiều vẫn chưa hoàn toàn chạm tới đường chân trời. Ngay sát rìa vùng đất là màu vỏ quýt lộng lẫy như lửa cháy.

Qua ánh sáng nhập nhèm từ nơi xa tít, Phục Thành bắt gặp một bóng người cao dỏng trước căn nhà hai tầng.

Đằng nào cũng hết cách, nhóc Punk đành xuống xe sau anh, hậm hà hậm hực đi lấy vali. Trong khi đó, anh lại vội rảo bước về phía trước để hỏi đường.

Càng đến gần, mùi Linh Lan trong gió càng nồng, và cả mùi thuốc lá nồng nặc nữa.

Người đó mặc áo phông trắng mỏng tang đơn giản, khoe trọn hai cánh tay gầy gầy, chẳng e dè trước tiết trời Helshinki vào đêm chỉ có mười mấy độ. Hắn ngồi nửa người ở phần trên lan can sắt hai tầng. Do người quá cao mà lan can lại quá thấp làm hắn chẳng biết đặt cả đôi chân dài ở đâu, cuối cùng đành giẫm một chân lên phần dưới lan can, còn chân kia chạm nền nhà.

Hắn vịn tay trái lên lan can, ngửa đầu ra sau ngắm trời đêm toả rạng. Tay phải hắn cầm điếu thuốc, miệng nuốt mây nhả khói.

Phục Thành không cố tình giấu tiếng bước chân nên đáng lý người này đã nghe thấy rồi mới phải, ấy thế mà hắn vẫn ngửa đầu ngắm trời, chẳng buồn ngoái lại nhìn anh. Mái tóc đen dài vừa phải được bối thành cục tròn vo bằng dây thun, song đa số sợi tóc vẫn rũ xuống che khuất nửa khuôn mặt, chỉ để lộ mỗi sống mũi cao thẳng và lạnh lùng của hắn.

Phục Thành dừng bước: “Hello?” (Xin chào?)

“Bonjour?” (Chào?)

“… Hei?” (Chào anh?)

“Ngoài tiếng Pháp, cậu còn biết cả tiếng Phần Lan cơ à?”

Giữa đêm hè lành lạnh, giọng nói hững hờ của người đàn ông ấy xuyên thẳng qua mùi Linh Lan thơm nức và thuốc lá cay xè mà đáp khẽ xuống trái tim Phục Thành. Hắn cầm điếu thuốc bằng một tay, quay sang nghiêng đầu cười nhạt, quan sát chàng trai tóc đen trước mặt mình. Bờ môi mỏng nhênh nhếch độ cong có thể coi là thiện ý.

Thế nhưng, dưới màn đêm buông dần, con ngươi người con trai tóc đen lại co rút dữ dội, ngón tay cũng run bần bật không thôi.

Tại rìa ngoài của vùng đất mênh mang, tia sáng cuối cùng đã náu mình dưới vực sâu thăm thẳm.

Và anh bị quật ngã xuống chốn sâu hút nhất nơi sông băng vùng địa cực. Máu mủ toàn thân anh đông lại ngay khoảnh khắc trông rõ người đàn ông đó.

Đúng lúc này, anh nghe tiếng kéo vali dội lại từ phía sau và tiếng hô đầy kinh ngạc của nhóc Punk: “RIP?”

Trác Hoàn khịt mũi cười khẩy: “Ờ? Nhóc bại tướng đấy à?”

Cậu chàng Punk thẹn quá hóa giận: “Đậu xanh, ai là bại tướng dưới tay anh hả!”

“Thì cũng chỉ chơi Blackjack[5] thắng nhóc 37 lần chứ nhiêu.” Hắn cắn điếu thuốc, đạp khẽ cẳng chân khẳng khiu lên lan can sắt và đứng thẳng người dậy. Trác Hoàn đút hai tay vào túi, hất cằm tự đắc với Phục Thành, “Trác Hoàn.”

Hắn đang giới thiệu bản thân với anh.

Phục Thành chưa kịp trả lời thì Trác Hoàn đã bật cười, ngậm điếu thuốc quay gót vào nhà: “Tôi biết cậu tên Phục Thành.” Rồi lại vươn tay vẫy ra sau với vẻ lười biếng, chẳng ngoái đầu một lần.

Cách hắn đi trông rất đỗi tiêu sái và tự tin như chắc mẩm hai người phía sau sẽ bám gót vào cửa theo mình, tuyệt nhiên không có lựa chọn thứ hai.

Cậu chàng Punk kéo vali, hùng hổ bám theo.

Khoảnh khắc bóng dáng người đàn ông sắp mất hút trong cái bóng của căn nhà, chàng trai tóc đen nãy giờ đứng lặng ngoài cửa cũng cựa mình. Anh nhấc chân đi vào.


[1] Tên gọi chỉ chung về những hình ảnh hoặc chữ viết kiểu trầy xước, nguệch ngoạc trên các bức tường ở các đường phố, khu phố và được vẽ bằng sơn hoặc đánh dấu bằng bất cứ vật liệu gì hay chỉ là vẽ bằng sơn xịt lên những nơi có bề mặt phẳng, rộng.

[2] Là một phong cách ăn mặc hầm hố, độc đáo, nổi loạn thịnh hành vào giữa những năm 1970. Các trang phục thuộc phong cách punk thể hiện sự ngổ ngáo, sốc và nổi loạn với các đặc điểm rách, sờn, bụi bặm nhưng cực ngầu và chúng đi kèm với các phụ kiện hầm hố như dây xích, khóa móc, lưỡi dao cạo…

[3] Một trong những đặc điểm độc đáo của xe Rolls-Royce là trần xe được thiết kế trông như bầu trời sao lung linh làm từ bóng đèn sợi quang.

[4] Hãng hàng không Nhật Bản.

[5] Blackjack (21, Vingt-et-un hay Pontoon) là trò cờ bạc được chơi nhiều nhất trong các casino trên toàn thế giới. Trò này cần phải được phân biệt khác hoàn toàn với trò Black Jack của Anh. Blackjack ám chỉ 1 bộ 2 cây gồm một con át và một con 10, J, Q, K chất bất kỳ, không nhất thiết phải có J hay có con bài đen nào.

>> Chương 4


Bổ sung:

  1. Rolls-Royce và Trần Sao

ba0ec6ad6f24b02a136eff645d9e095fTRAN-SAO-XE-HOI-TY-PHU-12. Phong cách Punk Rock

the-nao-la-phong-cach-thoi-trang-punk-rocktrang-phiuc-ban-dau-cua-phong-cach-punk-rock-da-phan-la-tu-lam

Đam mỹ edit

[UAAG] Chương 2

Cover-Wordpress

UAAG – Đội điều tra tai nạn hàng không

Tác giả: Mạc Thần Hoan

Dịch: Dú

Chương 2: R.I.P.

Giữa làn mây mù lững lờ trôi, một chiếc máy bay chở khách ERJ-190 lam trắng phá tan màn đêm, bay vút trên trời cao.

Đốm lửa thấp thoáng bắn tóe phía dưới cánh trái, vết nứt đen sì phía trên cánh và màu đỏ sậm chập chờn lẩn vào bóng tối như con thú lửa ngủ đông sâu trong lớp tro tàn, lần nào cựa mình cũng như bóp nghẹt cổ họng làm người ta ngạt thở.

Trên trời cao hàng chục nghìn mét, vận tốc gió lốc lên tới 430 nút[1] lùa vào vết nứt chỗ cánh gãy mà vẫn không thể dập tắt ánh lửa nọ.

Máy bay đã ổn định.

Song từng tiếng động cơ ong ong ầm trời vẫn bổ vào đầu người, cơn xóc nảy khiến thế giới trước mắt nhoè đi.

Bên trong khoang máy bay toàn tiếng thút thít cất lên từng cơn. Hành khách run bần bật, ôm chầm lấy nhau vì hoảng. Họ chỉ biết dùng nước mắt xả hết bao nỗi sợ trong lòng vào giờ phút này.

Để ngừa trường hợp máy bay mất trọng lực đột ngột, tiếp viên hàng bấu vịn các ghế khách bằng cả hai tay để đi tới khoang trước.

Nhấc mic lên, cô bắt liên lạc với phi công bằng giọng khản đặc. Khi đã được cho phép, cánh cửa buồng lái được mở từ phía trong, cô rảo bước vào.

Ánh sáng tối hẳn ngay tức thì. Buồng lái của máy bay không bật đèn rọi như khoang chở hành khách. Trong môi trường gần như tối mịt này, chỉ có bảng điều khiển chịt chằng những nút nhấn đang toả sáng không khác nào muôn vì sao tỏ ngời tựa kim cương rải khắp màn trời đêm.

Các thành viên phi hành đoàn đều đã được huấn luyện chỉn chu, cô tiếp viên này không dám đến gần các thiết bị mà chỉ nói với từ đằng xa.

“Tình hình khoang khách đã ổn định. Mười ba người bị thương, trong đó có hai người bị thương khá nặng nhưng tạm thời không nguy hiểm đến tính mạng.”

“Có thể thấy rõ vết nứt trên cánh trái từ cửa sổ của hành khách. Dưới cánh đang tóe lửa, tôi nghi động cơ đã nổ, mảnh vỡ cắt phải cánh.”

Cơ trưởng xoay người, đẩy giọng cao lên: “Cô suy luận ra chuyện động cơ nổ làm cắt phải cánh?”

Cô tiếp viên giật mình: “Không, không phải tôi, là kết luận của một hành khách.” Một đôi mắt vô cùng đáng tin và cứng rắn vụt lên trong tâm trí, giọng cô vững hơn: “Thưa cơ trưởng, trong khoang khách có một phi công xin được vào buồng lái giúp đỡ. Người phi công đó nói Nếu cần, sẵn sàng vào vị trí bất cứ lúc nào. Anh ta cũng thông thạo tất cả các loại máy bay hiện có…”

“Cô nói là cậu ta thông thạo tất cả các loại máy bay hiện có hả?”

Trong bóng tối, một giọng nam lạ hoắc cắt ngang lời cô tiếp viên. Như vừa sực nhận ra có người thứ ba trong buồng lái, cô cúi đầu xuống thì thấy một người đàn ông đang ngồi xổm đằng sau thiết bị điều khiển động cơ.

Người đó ngồi xổm nhưng bóng lưng vẫn lấp ló trong đêm. Mỗi tay anh ta đang cầm một cần chân ga điều khiển động cơ. Lúc anh ta nghiêng mình và ngước mắt lên, cả nửa khuôn mặt vẫn lẩn khuất trong bóng tối nhưng vẫn toát lên khí chất hững hờ gần như lạnh lùng từ sống mũi thon gọn và cao thẳng như được gọt bằng dao.

Trông thấy người thứ ba trong buồng lái là chuyện thật khó tưởng tượng nữa là một người trông rõ lôi thôi nhưng đẹp trai hết nấc. Mái tóc đen được vuốt đại vài đường cho gọn như mới vừa tỉnh ngủ. Vài sợi ngang nhiên xoã đến mắt, bộc lộ vẻ xa cách và thờ ơ hệt chủ nhân. Quần áo anh ta hơi nhăn, cặp mắt sâu thăm thẳm, thỉnh thoảng có ánh sáng trắng loé lên trên chiếc cổ dài.

Đó là cặp headphone bluetooth mà người chủ đang quàng bừa lên cổ.

Vẻ ngoài quá đỗi xuất sắc làm cô tiếp viên ríu lưỡi mãi đến khi cơ phó nổi cáu chửi tục mới thôi.

“Chết tiệt! Đã lúc nào rồi mà còn trêu ngươi nhau vậy hả? Thông thạo tất cả các loại máy bay hiện có? Tên đó tưởng mình là Chúa chắc?”

Như sét đánh ngang tai, cô tiếp viên sực tỉnh, rùng mình không thôi.

Sự cố xảy ra quá đột ngột làm cô quên mất làm gì có ai trên đời đủ khả năng thông thạo mọi loại máy bay cơ chứ!

Để huấn luyện cho ra một phi công xuất sắc đòi hỏi cả quá trình cực kỳ lâu dài và khó nhằn.

Đầu tiên, anh sẽ mất khoảng hai năm theo học chương trình căn bản, sau đó mới đến luyện lái trong ít nhất bốn tháng. Tuy nhiên, người có giấy phép lái máy bay vẫn chưa được phép lái máy bay chở khách. Ví dụ như phi công lái cái máy bay ERJ-190 này chẳng hạn. Anh ta bắt buộc phải tham gia chương trình huấn luyện cho riêng một loại máy bay cố định trong vòng sáu tháng. Nghĩa là trong suốt nửa năm đó, anh ta chỉ học đúng loại ERJ-190 chở khách này thôi.

Nói theo cách khác, để có thể ngồi lái con ERJ-190, một phi công phải học lái trong ít nhất là ba năm.

Mà đó mới chỉ là một loại máy bay thôi.

Kể cả người cơ trưởng lão luyện khi nghĩ đến chuyện mình bị bỡn cợt trong tình huống nguy cấp này cũng chẳng tài nào hoà nhã nổi: “Hành khách có bao giờ hiểu được thử thách mà người trong buồng lái phải đương đầu vào thời điểm như thế này có thể sánh ngang với việc leo lên dãy núi Delhi đâu.”

Cô tiếp viên thấy họng mình chan chát, đang định xin lỗi thì nghe một giọng nói điềm nhiên: “Tôi lại biết một người thông thạo mọi loại máy bay đấy.”

“Anh Patrick?!” Cơ phó nhìn hắn rõ kinh ngạc.

Cô tiếp viên cũng cúi đầu nhìn theo hướng âm thanh nhưng người đàn ông châu Á ấy đã quay phắt đầu đi sau một câu hú hồn, chỉ chừa mỗi gáy cho cô. Hắn tập trung điều khiển cần chân ga, giọng nghe dửng dưng nhưng chẳng hiểu sao ba người trong buồng lái lại cảm thấy hắn đang cực kỳ nghiêm túc.

“Hình như Trung Quốc có một phi công Không quân y vậy.” Tạm dừng một âm tiết, hắn lại bâng quơ: “Nhưng không sao, buồng lái có ba người là đủ. Cậu ta nói dối hay không chẳng quan trọng. Đông người lại đâm bất đồng ý kiến, chẳng giúp được gì lại chỉ tổ thêm rắc rối.”

Hắn điềm nhiên thốt: “Cậu ta không phải tới đây đâu.”

Nghe giọng người này rất bất cần và điềm tĩnh song vẫn mang trong mình thứ mệnh lệnh cấm cãi lại do đã quen đứng trên vị trí cao quá lâu. Cô tiếp viên chẳng lấy làm lạ, toan về khoang khách theo phản xạ. Đến khi vừa quay gót đi, cô mới sực nhớ ra cơ trưởng mới là đấng tối cao quyết định số phận chuyến bay chứ.

Cô điếng người trước chính phản ứng của bản thân, ngẩng phắt lên nhìn cơ trưởng.

Ai ngờ cơ trưởng cũng gật đầu: “Cứ nghe theo lời cậu Patrick đi.”

Patrick?

Rốt cuộc anh ta là ai?

Cô tiếp viên đi ra khỏi buồng lái với vẻ hoang mang.

Trước khi đi, cô nghe cơ trưởng nói với cơ phó: “Tình hình tạm thời ổn định, gửi mã khẩn cấp 7700. Giở cuốn ‘Sổ tay vận hành máy bay’, tra mục nói về trường hợp động cơ bị hỏng.”

Cơ phó nhanh miệng lặp lại lời cơ trưởng rồi lần giở mục lục soàn soạt.

“Trang 137.”

Giọng của anh Patrick kia!

Cô tiếp viên thầm thốt lên trong lòng.

Cơ phó sửng sốt: “Đúng là ở trang 137 thật!”

Cơ trưởng cầm micro vô tuyến, nhấn công tắc: “Mayday Mayday Mayday[2], American Airlines 2186 gọi Boston…”

Cửa buồng lái khép lại, nhưng sự nghi ngờ trong lòng cô tiếp viên lại nổi lên như có ai đã âm thầm mở chiếc hộp Pandora.

Rốt cuộc anh Patrick bí ẩn này là ai?

***

Cô tiếp viên im lặng đi vào khoang khách, nói nhỏ, giải thích rõ cho Phục Thành.

Phục Thành đã chuẩn bị sẵn tâm lý vào hỗ trợ buồng lái nên anh khá ngạc nhiên khi biết cơ trưởng bác bỏ lời đề nghị của mình. Anh lắc đầu: “Thôi thì đành nghe theo sự sắp xếp của cơ trưởng vậy.”

Cô tiếp viên cúi đầu thật sâu: “Cảm ơn anh.”

Vì không được vào buồng lái, tất cả những gì anh có thể làm là dốc cạn mọi khả năng để bảo vệ mình và bảo vệ những người xung quanh.

Máy bay chở khách ERJ-190 là loại bay đường ngắn được Embraer sản xuất vào năm 2002 và dư sức hạ cánh kể cả khi một động cơ có tắt lửa. Nó dần sà xuống sân bay quốc tế Logan trong những đợt rung chấn kinh hoàng. Nhìn ra ngoài cửa sổ, mặt đất mỗi lúc một gần.

Bỗng, có hai tiếng chuông báo vang lên trong khoang khách, liền đó là loa phát thanh của cơ trưởng.

“Kính chào quý khách, tôi là cơ trưởng Stephen George của chuyến bay này. Máy bay của chúng ta gặp vài vấn đề, nhưng xin quý khách hãy yên tâm, chúng tôi vẫn đang cố gắng kiểm soát máy bay. Bốn phút nữa, máy bay sẽ hạ cánh xuống sân bay quốc tế Logan. Quý khách xin vui lòng thắt dây an toàn, thực hiện tư thế phòng tránh va chạm.”

Trong lúc cơ trưởng nói, các tiếp viên ngồi trên ghế an toàn, đồng thanh hô:

“Khom lưng, cúi đầu, ôm chặt đầu gối!”

Các hành khách trong khoang nơm nớp cúi đầu, thực hiện tư thế phòng tránh va chạm.

Đây là bốn phút quyết định số phận. Ba phút sau khi máy bay cất cánh và tám phút trước khi hạ cánh được gọi là “Mười một phút nguy hiểm” bởi có đến 80% các vụ tai nạn máy bay xảy ra vào thời điểm này.

Phục Thành cúi đầu, im lặng ôm đầu gối của mình.

Những hành khách xung quanh không biết đây dễ là bốn phút cuối cùng trong đời họ, còn anh thì tỏ tường điều đó. Anh nhắm mắt, tưởng tượng đến cây đèn kéo quân của cuộc đời mà anh từng bắt gặp trong phim ảnh, thế nhưng hiện lên trước mắt anh lại chỉ là cõi trắng bất tận cùng với bóng hình mãi chẳng trông rõ đương ẩn khuất ở phía cuối của sắc trắng dằng dặc.

Ba phút…

Hai phút…

Một phút…

5, 4, 3, 2…

1.

“Sầm!”

Máy bay đáp xuống mặt đất một cách nặng nề, tiếng la hét và gào khóc nổ ầm trong khoang.

Máy bay va chạm với đường băng nhưng may là không trở thành chiếc bánh nhân thịt người. Sau cơn chấn động kịch liệt, máy bay trượt dài về phía trước. Phục Thành ngẩng phắt đầu phóng mắt nhìn ra cửa sổ. Đèn xe cứu hỏa, đèn xe cảnh sát nhấp nháy ở hai bên đường băng.

Cánh báo chí đứng cuối đường băng đã chuẩn bị sẵn sàng. Nào đèn cao, nào micro cán dài, nào camera, tất thảy đều đã vào vị trí.

MC đầu mướt mồ hôi xúc động phun “mưa xuân” vào màn hình: “Đã hạ cánh rồi, đã hạ cánh an toàn rồi! Lúc này đây, chuyến bay American Airlines 2186 đã đáp cánh thuận lợi xuống sân bay quốc tế Logan và vẫn đang tiếp tục trượt…”

Bốn mươi phút sau, Phục Thành nắm tay bé con xuống máy bay.

Tách khỏi dòng người đông đúc, mẹ cô bé cảm ơn rối rít, đón đứa trẻ từ tay Phục Thành.

“Cảm ơn anh nhé!”

Phục Thành vẫy tay, xoay gót bỏ đi.

Đi đến cửa sổ sát đất to đùng ở ga, Phục Thành từ xa trông lại chiếc máy bay đã lút mình trong màn đêm. Lửa trên cánh được xe cứu hỏa dội tắt, hành khách bị thương cũng được xe cấp cứu đưa đi, hiện giờ đang có một nhóm người đứng vây xung quanh chuẩn bị điều tra nguyên nhân xảy ra sự cố.

Đêm cuối cùng kỳ nghỉ lễ Độc lập chắc chắn là một đêm thức trắng.

Phục Thành rời mắt, thình lình trông thấy mấy người đàn ông mặc âu phục đen, đeo thẻ công tác bước tới.

Anh dừng bước, rất lấy làm ngạc nhiên.

Anh không ngờ người của NTSB[3] lại đến nhanh vậy.

Đôi bên chạm mặt thoáng qua như hai đường thẳng song song không bao giờ cắt nhau.

Bên kia không để ý tới Phục Thành.

Phục Thành ngoái đầu liếc họ.

Vì đến Boston có việc, chẳng hơi đâu rề rà, anh lại rảo bước đi mất.

***

Điều tra viên NTSB đến hiện trường chụp ảnh lấy bằng chứng. Một nhóm bước vào khoang khách trong máy bay, nhóm khác đến đường băng và chụp ảnh lấy vết lốp làm bằng chứng.

Phụ trách điều tra sự cố lần này là một người đàn ông với mái tóc màu nâu và vóc người cao to. Nghe nhân viên làm việc tại hiện trường kể xong, gã ngạc nhiên: “Cậu ta đã ở trên chuyến bay này?” Tiếp đó, dưới sự chỉ đường của nhân viên, gã phăm phăm lách mình giữa đám đông trong ống lồng. Vừa vào ga, gã tia thấy tên đàn ông đang quay lưng phía cửa sổ, tay đút túi quần.

“Patrick.”

Kẻ đó vẫn cúi đầu nghe nhạc, chẳng đáp lại.

“Patrick!”

Phải đến khi gã dừng chân trước mặt kẻ đó, hắn mới chú ý tới.

Người đàn ông ấy tháo cặp headphone bluetooth màu trắng xuống, hơi chau mày: “Lovince? Anh ở Boston hả?” Hắn cười khẩy, “Ồ, cuối cùng cũng bị đuổi cổ sang chi nhánh Boston à?”

Nếu không nhờ tí ti tình cảm bạn bè qua lại với tên đàn ông này và thừa biết tính hắn thì Lovince sẽ táng một cú để đời vào gương mặt ưa nhìn đó là cái chắc.

“Tôi tình cờ có việc qua Boston thôi.”

Người đàn ông nọ đeo khẩu trang đen, ngoắc headphone màu trắng trên cổ. Mới nãy hẵn còn nhàn nhã nghe nhạc, trông chẳng giống người vừa trải nghiệm một chuyến bay kinh hoàng.

Lovince biết thừa đừng nên ôm bất cứ kỳ vọng gì hay bắt hắn cư xử phải phép như là tháo khẩu trang xuống khi nói chuyện với người khác, nhưng gã chẳng kìm được: “Cậu đang nhai gì thế?”

Người đàn ông tháo khẩu trang xuống, nhai trèo trẹo vài cái rồi đáp với giọng lười biếng: “Kẹo cao su.” Lát sau lại nổ thêm câu: “Nhìn mà không đoán ra được à?”

Lovince: “…”

Hít một hơi thật sâu.

“Này Patrick, nghe bảo cậu đã ở trên chuyến bay và còn vào buồng lái hỗ trợ hạ cánh à? Tôi nghĩ hai ta nên tìm một nơi để ngồi xuống tâm sự với nhau đấy. Và đương nhiên, nếu cậu chịu nhổ kẹo cao su trước khi nói chuyện với tôi thì có lẽ tôi sẽ vui lắm, vui hơn cả lúc gặp bạn cũ cơ.”

“Thế anh sửa lại câu hồi nãy đi là vừa.”

Lovince: “Hả?”

Người đàn ông trỏ sau lưng gã, Lovince nhìn theo hướng chỉ.

[CẤM HÚT THUỐC]

Sân bay vẫn có phòng hút thuốc nhưng phòng đó lại cấm khách vào.

Lovince dẫn hắn vào phòng hút thuốc dành riêng cho thành viên phi hành đoàn. Vì muốn đưa ra một số câu hỏi điều tra nên gã mời những người đang đứng hút thuốc ra ngoài. Đoạn, Lovince quen tay lấy một hộp thuốc lá kim loại tuyệt đẹp từ trong lòng, nhấn nút, điếu thuốc bắn ra.

Người đàn ông nọ rút điếu dài, lấy cái bật lửa ban nãy mới tiện tay vơ được từ khay đựng đồ qua máy quét rồi châm lửa.

Giữa làn khói lượn lờ, hắn hơi híp mắt, màu mắt xanh nhạt nhuộm sang đen sẫm.

Lovince: “Trước hết phải chúc mừng cậu đã nhỉ anh bạn của tôi. Cậu vẫn sống sau vụ tai nạn này.”

“Có thương vong không?”

“Không, đây là màn đáp cánh thành công, không gây thương vong.”

Hắn kẹp điếu thuốc mảnh bằng ngón tay thuôn, thốt câu bâng quơ: “Tôi sẽ không đời nào cho phép tên mình lởn vởn trước mặt đâu.”

Lovince buột miệng bằng thứ tiếng Trung sành sỏi: “Trác Hoàn ấy hả?”

Trác Hoàn lườm gã: “Tên tiếng Anh cơ.”

Lovince ngơ ngác đọc tên tiếng Anh của ông tướng này: “Reid Irvin Patrick?”

Trác Hoàn bật cười. Giọng hắn trầm, quyến rũ và bùi tai.

Lovince nhẩm tên hắn mấy bận, bỗng ngớ ra: “R.I.P.?!”

Rest In Peace…

Hãy yên nghỉ.

Trần đời đúng chưa gặp thằng nào tự đi chửi mình thế!


[1] Tức knot, đơn vị đo tốc độ tương đương 1 hải lý/giờ hay 1.852,248 m/h.

[2] Mayday là một mã từ quốc tế được dùng như một tín hiệu báo nguy trong liên lạc thông tin lời nói qua sóng radio. Nó được lấy từ thuật ngữ tiếng Pháp Venez m’aider có nghĩa là “Hãy đến giúp tôi”. Ban nãy có mã khẩn cấp 7700 cũng dùng cùng với Mayday.

[3] NTSB là tên gọi tắt của National Transportation Safety Board, tức Ủy ban An toàn Giao thông Quốc gia, một cơ quan điều tra độc lập của chính phủ Hoa Kỳ chịu trách nhiệm điều tra tai nạn giao thông dân sự.

>> Chương 3

Đam mỹ edit

[UAAG] Chương 1

UAAG – Đội điều tra tai nạn hàng không

Tác giả: Mạc Thần Hoan

Dịch: Dú

Chương 1: “Nếu cần, sẵn sàng vào vị trí bất cứ lúc nào.”

Sân bay LaGuardia, New York.

“Uỳnh!”

Làn sóng nhiệt quay cuồng, không khí đặc quánh và sền sệt, tiếng gầm rú inh tai của động cơ như tiếng thú gầm gừ xé toạc màn trời xanh thẳm, phẳng lặng và đầy ánh sáng. Một chiếc máy bay sơn màu lam – trắng đáp xuống từ bầu trời, trượt 2000m về phía trước rồi từ từ ổn định. Đội khai thác mặt đất của sân bay lái hàng xe tới, người nào người nấy mồ hôi nhễ nhại dẫn chiếc máy bay vừa đáp cánh về ga.

Trong nhà ga cách đường băng một cây số, có mười mấy đứa trẻ nằm bò bên khung cửa sổ sát đất trong suốt và khổng lồ. Từ đôi mắt đen láy và lóng lánh của chúng hực lên thứ ánh sáng cháy bỏng. Chúng lia cặp mắt háo hức ra chiếc máy bay gần ga nhất, miệng líu ra líu ríu không ngừng.

“Tớ bay đến đây trên chiếc đó đó…”

“To quá!”

“Mẹ ơi, chúng mình sẽ lên cái máy bay siêu to kia hả mẹ!”

Phục Thành kéo vali ngang qua tiếng hò reo hưng phấn của lũ trẻ.

Hôm nay là ngày Độc lập, đâu đâu cũng là khách du lịch đến New York chơi nên hiển nhiên số người trong sân bay đông hơn ngày thường gấp bội.

Thời gian lên máy bay sắp đến, anh vội rảo bước đến cổng ra số 67.

“Evan!”

Tiếng gọi chìm nghỉm tức thì trong tiếng người ồn ã ở sân bay.

“Evan Fu!”

Tiếng ma sát khi giày da giẫm lên nền đá cẩm thạch gần như chẳng thể nghe thấy. Phục Thành ngoái đầu, trông thấy một người đàn ông tóc vàng đang đi về phía mình.

Mái tóc vàng dài vừa phải được vuốt về phía sau bằng lớp keo xịt dày cho sát rạt với da đầu làm lộ đường mép tóc không mấy hoàn hảo. Gã bước dài đến chỗ Phục Thành, đang định giới thiệu bản thân thì chàng trai trẻ trước mặt nhoẻn cười như gió xuân và vươn tay ra với gã.

“Richard, chúng ta đã từng gặp nhau ở Newark nhỉ.”

“Hóa ra cậu còn nhớ tôi à.” Richard cười toe khoe bộ răng trắng bóc, bắt tay Phục Thành. “Mấy tháng không gặp, sao cậu lại ở đây? LaGuardia hiếm khi có chuyến bay quốc tế, cậu định đi thành phố nào thế?”

Nước da của số đông người Trung Quốc tuy không được trắng bằng người phương Tây, nhưng khuôn mặt khi ánh sáng hắt vào lại trắng như đồ sứ với đường viền hàm sắc nét và suôn gọn khiến Richard phải trầm trồ trong lòng.

“Boston.”

Nhờ giọng nói trong vắt kéo lý trí về, Richard hoàn hồn: “Boston? Ủa, thế cậu đến ga sân bay làm gì, sao không nhờ phi hành đoàn cho quá giang luôn? À, tôi nhớ ra rồi. Người Trung Quốc các cậu không thích đi cửa sau nhà mình, kể cả khi đó chỉ là chuyện thường như cân đường hộp sữa. Cậu không đi lối VIP vì hụt vé thương gia hả?”

Đôi mắt Phục Thành ánh lên vẻ cam chịu: “Ngày Độc lập mà. Anh biết đấy, vớ được cái vé phổ thông đã là may lắm rồi. Bốn mươi phút nữa là phải lên máy bay.”

Richard ngẩng đầu nhìn màn hình led cỡ lớn được treo trên trần sân bay và tìm thấy thông tin chuyến bay: “Chuyến bay American Airlines 2186 hả? Tôi dẫn cậu đi đến phòng nghỉ của phi hành đoàn, đánh tiếng với họ cái rồi lên chung luôn nhé.”

“Thế thì ngại lắm…”

Richard cười tươi, còn chưa kịp mở lời thì chàng trai tóc đen thình lình xoay cổ tay gầy đương cầm vali với một góc nhỏ đến nỗi khó phát hiện. Tư thế cả người anh cũng đổi theo, trông cứ như thể anh đã đứng sau gã ngay từ đầu.

“Phòng nghỉ ở đâu ấy nhỉ?”

Richard sửng sốt, cười phá lên.

“Đi theo tôi.”

Phòng nghỉ của phi hành đoàn nằm khá gần cửa lên máy bay. Phục Thành kéo vali bám theo Richard đi đến trước cửa phòng nghỉ.

Nhờ hành lang hẹp dài, yên tĩnh ngăn cách phòng nghỉ và sảnh chính của sân bay nên sau nửa chặng đường, họ không còn nghe tiếng tạp âm nào nữa và thay vào đó là tiếng vọng của bước chân. Cô tiếp viên đã điểm trang tỉ mỉ đứng trước cửa kính tự động của phòng nghỉ. Cô này sở hữu mái tóc vàng, cặp mắt xanh và bờ môi căng mọng, hiện đang cúi mình mỉm cười với nhân viên qua lại trong hành lang.

Richard tiến lại: “Đây là bạn anh, dân trong ngành. Em có tiện thu xếp cho cậu ấy vào phòng nghỉ và lên máy bay cùng với phi hành đoàn không?”

Cô tiếp viên tỏ ra ngạc nhiên trước câu hỏi bất ngờ này. Cô liếc Phục Thành, thì thầm với Richard: “Thưa cơ trưởng, có vài vấn đề ạ.”

Richard nhận ra sự bất thường từ nét mặt căng thẳng của cô. Gã xoay người bảo Phục Thành: “Evan, tôi đi hỏi xem chuyện gì đã nhé.” Gã đi sang một bên với cô tiếp viên rồi to nhỏ vài câu. Đoạn, Richard quay trở lại rất chóng, thở dài và nói với giọng áy náy: “Xin lỗi bạn tôi nhé. Có một vị khách đặc biệt đã đến phòng nghỉ, mấy tay quản lý cấp cao lẫn vài cơ trưởng đều có mặt. Có lẽ tôi cũng phải vào xem thử. Thế là không thể đưa cậu lên máy bay được rồi, thật chẳng biết nói gì cho phải nữa.”

Phục Thành thất vọng nhưng chỉ lắc đầu nói: “Cảm ơn lòng tốt của anh nhé Richard.”

Richard dõi theo chàng trai kéo vali khuất dạng cuối hàng lang.

Cửa kính tự động của phòng nghỉ kéo sang hai bên, Richard bước vào, tiếng nhạc giao hưởng thanh nhã cất lên nhẹ nhàng từ dàn loa cao cấp buộc gã thả chậm nhịp bước. Lúc đến dãy ghế sô pha sát cửa sổ, gã trông thấy đám quản lý cấp cao và cơ trưởng mặc đồng phục đang ngồi quây kín xung quanh một ghế ngồi nằm trong góc phòng, chỉ chừa đúng một kẽ hở.

Đằng sau kẽ hở ấy là đường băng sân bay LaGuardia đông đúc. Richard ngờ ngợ thấy trong chỗ hở thấp thoáng một mái đầu đen nhánh. Hình như người đó còn đeo headphone bluetooth màu trắng trông rõ đối lập với đường băng bị rọi trắng xoá dưới ánh mặt trời chói chang ngay sau lưng.

Được rồi, để xem là vị khách đặc biệt nào nào.

***

Hành khách bay từ New York đến Boston đông như mắc cửi, Phục Thành đứng ở tít cuối hạng phổ thông, ngó ra đằng trước chỉ thấy đầu người lúc nhúc.

Sau khi lên máy bay, anh phát hiện người ngồi bên cạnh mình là một cô bé chừng mười tuổi.

Lạ thật đấy, bình thường thể nào các bậc phụ huynh cũng sẽ ngồi cạnh con mình. Trong trường hợp họ không mua được vé ngồi liên tiếp thì Phục Thành rất sẵn lòng đổi chỗ với người ta. Nhưng chẳng bao lâu sau, anh đã hiểu ra nguyên nhân. Thì ra người mẹ này đưa hai đứa con đi chơi New York, nhưng vì American Airlines 2186 dùng máy bay chở khách loại ERJ-190 với khoang phổ thông chỉ có bốn ghế chia thành hai dãy nên bà phải xếp thằng cu con năm tuổi ngồi cạnh mình và để cô con gái mười tuổi ngồi cách một lối đi.

Được bà mẹ nhờ, Phục Thành đồng ý trông cô bé giùm.

Mà nhìn anh giống người biết chăm trẻ hả trời?

Sự háo hức của trẻ con với máy bay chẳng bao giờ giảm dù có từng ngồi bao nhiêu lần chăng nữa. Chúng vẫn ngồi không biết chán.

Đến tận lúc máy bay cất cánh, bé vẫn ngọ nguậy, giương cặp mắt tròn xoe ngắm bầu trời và mặt đất ngoài cửa sổ.

Phục Thành chợt hỏi: “Em thấy dòng sông kia không?”

Bé hớn hở gật đầu: “Đó là sông Hudson ạ!”

Giọng Phục Thành nghe rất hay và từ tốn, hệt như chàng thổi tiêu xứ Hameln dụ đám trẻ đi vào đầm lầy. Anh vừa chọn mục âm nhạc trên màn hình trước mặt cô bé, vừa nhấc tai nghe lên. “Anh nghĩ bây giờ em nghe bài này là siêu hợp.”

Bé đọc dòng chữ trên màn hình: “Bài này là Sông Danube xanh thẳm, còn kia là sông Hudson cơ mà!”

Phục Thành nhìn sâu vào mắt cô bé: “Chiếc máy bay này sẽ chở em đến dòng sông Danube xanh thẳm và xinh đẹp.”

Đương lúc cô bé chú mục vào đôi mắt vằn tơ máu vì thức đêm của chàng trai trẻ thì Phục Thành đã sẽ sàng nhét đầu tai nghe vào tai bé. Đầu ngón tay anh lành lạnh chạm lên da khiến da cô nhóc cũng lạnh theo, ấy thế mà mặt bé lại nóng rẫy như phải bỏng. Nỗi e thẹn bẩm sinh trước một người khác giới có gương mặt tuyệt vời sẽ chẳng thay đổi theo tuổi tác con người. Trong tiếng tim nảy nhịp tăng mạnh, bé cúi đầu lẩm bẩm, ngồi im nghe nhạc trông rất ngoan.

Sức anh đã gần như cạn kiệt sau một đêm thức trắng trên Thái Bình Dương, cái chặng đường kéo dài từ Trung Quốc tới Mỹ.

Khi cô bé đã chịu ngồi yên, Phục Thành nhắm mắt, chìm vào giấc ngủ.

Ý thức anh chìm dần, rồi lại chìm sâu hơn nữa…

Hằng hà bóng người vụt qua mắt anh chớp nhoáng, đâu đây dội lại tiếng máy ảnh tanh tách và ánh đèn loang loáng đâm thẳng vào nhãn cầu. Giọng người đó từ mic được truyền đi bằng loa. Và rồi mọi âm thanh xung quanh anh biến mất chỉ trong chớp mắt. Anh tưởng như mình đang rơi xuống hầm băng. Bao nỗi si dại và khát khao từng sở hữu chợt hóa thành tảng băng lạnh nhất dưới tận sâu vùng địa cực. Anh thiêu trụi bầu máu nóng trong người để truy đuổi người đó, nhưng sau rốt lại bị biến đổi sang cơn giá buốt y hệt.

Cái giá lạnh ấy giống hệt giọng người ấy lúc tuyên bố chấm dứt cuộc điều tra – thứ giọng vô tình đến nỗi người ta chẳng nhận thấy bất cứ sự phập phù nào.

“Tôi tuyên bố, từ ngày 13 tháng 6 năm 2019, dừng cuộc điều tra tai nạn chuyến bay Rogge Airlines 318.”

“Không!”

Máu cả người anh đông đặc.

Bằng một cách thô bạo như dã thú, anh dùng cả hai tay gạt hết đám phóng viên và bảo vệ đang cản mình. Cơ thể anh đã rỗng tuếch, trái tim anh đã rỗng không, chỉ còn những thớ cơ và dục vọng mãnh liệt còn sót lại để chèo chống cho con người anh đang thiết tha muốn nhìn gương mặt của người đó thật rõ lần nữa.

Đó không phải là anh…

Đó không phải là anh!

Trác…

Trác, Trác…

“Đoàng!”

Tiếng nổ inh tai vang lên ngoài khoang máy bay. Phục Thành thình lình mở mắt, ánh nhìn sắc bén như chim ưng. Gần như vào lúc tiếng nổ vang lên, anh đã dùng tay trái ôm chặt cô bé ngồi bên để bảo vệ nửa người trên của bé bằng ngực mình.

Tiếng thét chói tai, tiếng khóc òa nức nở tràn ngập khoang khách. Một hai khoang chứa đồ bị hở, vali rơi sập xuống đầu người gây chảy máu.

Máy bay xóc nảy dữ dội, nhưng dây an toàn đeo bên hông vẫn giữ được hành khách và giúp họ không bị văng ra ghế vì chuyển động bất quy tắc của máy bay.

Cô nhóc trong lòng anh đã khóc ré vì kinh hoàng.

“Đoàng!”

Lại thêm một tiếng nổ nữa. Máy bay nhanh chóng rơi tuột xuống như tàu lượn siêu tốc lại gặp thêm ngã rẽ, cảm giác không trọng lực xộc từ lòng bàn chân lên đến da đầu làm ai nấy hoa mắt chóng mặt.

Mẹ kiếp!

Phục Thành ngẩng đầu, gào lên: “Tư thế phòng tránh va chạm!”

“Khom lưng, cúi đầu, ôm lấy đầu gối!”

Nay tiếng thét gào đã tắt, chỉ để lại tiếng nức nở liên hồi.

Máy bay xóc xách như chiếc tàu lượn siêu tốc đang vi vu trên bầu trời. Nó nảy rung đến nỗi thế giới trước mắt con người trở thành những bức ảnh mờ ảo.

Một giây mà dài đến vô tận.

Có lẽ phải sau một phút hoặc một năm, máy bay mới dần ổn định lại.

Phục Thành ôm cô bé, đợi thêm ba mươi giây nữa mới ngước đầu lên. Anh đưa mắt nhìn sang bên trái trước tiên. Anh ngồi trên ghế phía tay trái, mắt dần trợn to thấy rõ. Anh bắt gặp một vết nứt đen ngòm nằm ngay trên cánh trái! Sau khi lớp hợp kim nhôm bị nứt, hình dáng của răng cưa lộ ra ngay viền cánh. Sâu trong vết nứt loáng thoáng nổi ánh lửa đỏ sậm hệt như Minh Hỏa tới từ địa ngục.

Tuy nhiên, động cơ dưới lớp cánh lại bị khuất tầm nhìn khi ngồi ở vị trí này.

Các hành khách vẫn chưa qua cơn hoảng hồn. Họ đang run bần bật, ngẩng đầu dáo dác ngó quanh như Phục Thành.

“Ầm!”

“Á á á, Chúa ơi, Chúa ơi!”

“Mình sẽ chết sao…”

“Hãy cứu tôi, xin hãy cứu tôi.”

Máy bay lại xóc thêm nửa phút mới ổn định lại.

Bấy giờ các tiếp viên hàng không mới có cơ hội đi khỏi buồng chuẩn bị nhằm động viên hành khách đang hết sức hoảng loạn và dạy họ cách tự bảo vệ mình.

Tiếng nôn mửa và khóc ré trộn lẫn trong khoang máy bay. Phục Thành nghiến răng. Khi đã kiểm tra kỹ dây an toàn của cô bé đã được thắt chặt chưa thì anh giơ tay lên.

Tiếp viên hàng không loạng choạng bước tới.

Mái tóc vốn phải được chải chuốt tỉ mỉ đã rối vài sợi và xõa tán loạn trên mặt. Vết thương trên trán tuy không còn chảy máu nhưng dòng máu ghê rợn vẫn làm người ta sợ run. Chẳng ai dám tưởng tượng cô tiếp viên này có ngồi trên ghế và thắt dây an toàn vào khoảnh khắc máy bay gặp sự cố hay không.

Dù vậy, cô vẫn gượng cười, cúi người hỏi: “Thưa anh, anh có việc gì ạ?”

Phục Thành hạ giọng, lặng lẽ trỏ cánh trái ngoài cửa sổ máy bay: “Phần gần khoang của cánh trái đã bị nứt tầm 30cm, có hiện tượng bắt lửa. Tôi nghi động cơ đã bị phá hủy, phần thân trong cánh trái đứt gãy dẫn tới lửa cháy trong động cơ.”

Mặt cô tiếp viên tái mét. Cô đã trông thấy cái lỗ nứt to đùng kia rồi.

“Cảm ơn anh, tôi sẽ báo với buồng lái ngay.”

“Còn một việc nữa.”

“Vâng thưa anh?”

Bóng tối sâu thẳm phủ trùm cặp mắt đen láy của chàng trai. Thế nhưng nó lại là bầu trời giăng kín những vì sao sáng mà không phải màn đêm tối tăm. Trong nó ẩn chứa sự tự tin, ngoan cường, quả quyết và hi vọng. Anh thốt rành rọt từng chữ bằng chất giọng không cho phép bất kỳ ai được nghi ngờ, nhờ đó mà thuyết phục người khác.

“Vả lại, hãy nói cho cơ trưởng rằng trên máy bay có một phi công đang làm việc tại hãng hàng không Đông Hoa, thông thạo tất cả các loại máy bay hiện có, có giấy chứng nhận lái máy bay ERJ-190…”

“Nếu cần, sẵn sàng vào vị trí bất cứ lúc nào.”

Vẻ thảng thốt trên mặt cô tiếp viên dần trở thành mừng rỡ, nỗi tuyệt vọng không dám nghĩ nhiều vốn chôn sâu dưới đáy lòng vào giờ khắc này như đã được cảm hóa. Chàng trai ngồi trước mặt cô đây đang tắp một tia sáng rọi tỏ vực sâu và chĩa thẳng vào trái tim đã gần như bỏ cuộc của cô.

Cô cúi người thật sâu.

“Cảm ơn anh, tôi đi ngay đây!”

>> Chương 2


*Chú thích:

Máy bay ERJ-190 của American Airlines:

Embraer-190AR

Đam mỹ edit

[HOÀN] UAAG – Đội điều tra tai nạn hàng không

[Hoàn] UAAG – Đội điều tra tai nạn hàng không

Tác giả: Mạc Thần Hoan

Nguồn raw: Tấn Giang

Dịch:

Độ dài: 96 chương

Thể loại: Cường cường, thiên chi kiêu tử, tinh anh trong ngành

Cover-Wordpress

Giới thiệu:

Một vụ tai nạn máy bay bí ẩn bốn năm về trước đã cướp đi mạng sống của người chiến hữu và đấng sinh thành dấu yêu của Phục Thành – chàng Thiếu tá Không quân trẻ nhất Trung Quốc.

Giờ đây, anh được chiêu mộ tới Đội Điều Tra Tai Nạn Hàng Không Đa Quốc Gia UAAG (United Aviation Accident Group) làm cố vấn điều tra tai nạn máy bay cho các nước trên toàn cầu.

Những lời cầu cứu phát ra từ hộp đen thất lạc, những mảnh xác máy bay tàn tạ cho thấy lằn ranh giữa sự sống và cái chết… cùng với sự thật muộn màng về vụ tai nạn bốn năm về trước.

Các chuyên gia điều tra tai nạn hàng không hàng đầu thế giới đã tề tựu về đây.

Chúng tôi xé tan làn sương mù dày đặc, truy tra sự thật cho một ngày mai được sải cánh trên bầu trời, ôm trọn tự do.

***

Và tôi cưỡi trên cánh chim sắt, để ánh lửa và bão lửa thổi bùng thành gió. Vượt qua vực sâu nơi Thần Sấm thét gào, kiếm tìm thành trì tràn trề sữa bùi và mật ngọt.

Chúa đã hứa với người, rằng bầu trời sẽ là Miền Đất Hứa của con.

[QUAN TRỌNG] UPDATE NGÀY 1/8/2022: Chào mọi người, như đã thông báo trên blog trước đó, mình đã khoá toàn bộ chương truyện UAAG và chỉ mở 5 chương đầu. Mong các độc giả sẽ đọc tham khảo 5 chương đó để quyết định xem có mua sách UAAG xuất bản tại Việt Nam trong thời gian tới và tránh đọc bản reup trên các web reup. Cảm ơn mọi người nhiều!

CẤM REPOST, CHUYỂN VER.

Đọc trên wattpad tại đây. Nếu không nhấn link được, hãy tìm nick cuixing.

Đọc cẩm nang tại đây.

Đọc review tại đâytại đây.

Đọc giải thích các vụ án tại đây.

Giải trí với meme UAAG tại đây

Đọc fanfic UAAG tại đây.

Xem art UAAG tại đây.

Giải trí với dzăn mẫu Việt Nam tại đây.

Chương 1 Chương 2
Quyển 1: Đường thẳng song song
Chương 3 Chương 4 Chương 5
Chương 6 Chương 7 Chương 8
Chương 9 Chương 10 Chương 11
Chương 12 Chương 13 Chương 14
Chương 15
Quyển 2: Hoàng tử nhỏ
Chương 16 Chương 17 Chương 18
Chương 19 Chương 20 Chương 21
Chương 22 Chương 23 Chương 24
Chương 25 Chương 26 Chương 27
Quyển 3: Bismarck
Chương 28 Chương 29 Chương 30
Chương 31 Chương 32 Chương 33
Chương 34 Chương 35 Chương 36
Chương 37 Chương 38 Chương 39
Chương 40 Chương 41 Chương 42
Chương 43
Quyển 4: Kẻ giữ im lặng
Chương 44 Chương 45 Chương 46
Chương 47 Chương 48 Chương 49
Chương 50 Chương 51 Chương 52
Chương 53 Chương 54 Chương 55
Chương 56 Chương 57 Chương 58
Chương 59 Chương 60
Quyển 5: Heathcliff
Chương 61 Chương 62 Chương 63
Chương 64 Chương 65 Chương 66
Chương 67 Chương 68 Chương 69
Chương 70 Chương 71 Chương 72
Quyển 6: Người theo đuổi ánh sáng
Chương 73 Chương 74 Chương 75
Chương 76 Chương 77 Chương 78
Chương 79 Chương 80 Chương 81
Chương 82 Chương 83 Chương 84
Quyển 7: Trái tim của biển cả
Chương 85 Chương 86 Chương 87
Chương 88 Chương 89 Chương 90
Chương 91 Chương 92 Chương 93
Chương 94 Chương 95 Chương 96
FANFIC UAAG BẢN ĐẶC BIỆT – GỢI Ý TẠI ĐÂY
Tiếp nối chương 58 Phòng tắm play Đồng hồ nước

HOÀN