Đam mỹ edit

[Tình cũ] Chương 7

ĐẾN VỚI TÌNH CŨ

Tác giả: Chuyển Vận Trúc

Dịch: 

Chương 7: Tỏ tình

Lâm Triêu Lộ đi qua đi lại ngoài ban công vô số lần. Hắn thấy Tư Khanh đi tắm lâu quá, hay gặp sự cố gì rồi? Thế là hoảng hồn chạy đi gõ cửa phòng vệ sinh. Thế nhưng hắn chưa kịp đặt tay lên gõ thì cửa đã được mở từ bên trong. Tư Khanh khá bất ngờ. Tiếp tục đọc “[Tình cũ] Chương 7”

Đam mỹ edit

[Tình cũ] Chương 5

ĐẾN VỚI TÌNH CŨ

Tác giả: Chuyển Vận Trúc

Dịch: 

Chương 5: “Sống chung”

Đã quyết định trở thành khách thuê trọ nhà Lâm Triêu Lộ thì Tư Khanh cũng chẳng ngại đưa đồ đoàn ít ỏi của mình qua nhà hắn. Cái giá thuê chốt cuối cùng là lấy thân gán nợ… ý nhầm, xét theo giá thuê trung bình ngoài thị trường, đương nhiên Lâm Triêu Lộ đã giảm giá kịch sàn rồi. Tư Khanh chủ động nhận trả phí điện nước, nếu có dịp cũng nhận luôn tiền ăn uống cuối tuần. Sở dĩ nói là “có dịp” vì lịch làm việc và nghỉ ngơi của cả hai ít khi trùng nhau. Bình thường Tư Khanh có lịch làm, nghỉ như bao người khác, còn Lâm Triêu Lộ làm công việc đặc thù nên thường vắng nhà, thi thoảng bận quá hoặc ngại di chuyển nên ở lại ký túc xá, khi nào cho nghỉ mới về nhà. Một tháng sẽ có một số ngày kiểu vậy, vào thứ nào thì không cố định. Đôi khi Lâm Triêu Lộ về nhà thì Tư Khanh vẫn chưa dậy, đến khi dậy thì nhận ra có người đã làm bữa sáng sẵn, ngồi trước bàn như đang đợi mình. Những lúc như vậy, cái động lực thổ lộ lại ngo ngoe rục rịch. Tiếp tục đọc “[Tình cũ] Chương 5”

Đam mỹ edit

[Tình cũ] Chương 4

ĐẾN VỚI TÌNH CŨ

Tác giả: Chuyển Vận Trúc

Dịch: 

Chương 4: Người ấy tựa như mặt trời

Lâm Triêu Lộ và Tư Khanh thời cấp ba cũng không khác gì mấy cậu trai trạc tuổi: Sở thích tương đồng, tư tưởng hợp rơ, tuy tính cách hơi ngược nhau tí nhưng vẫn hòa hợp đến lạ. Tóm lại là chuẩn như câu: Em chọc, anh cười. Tiếp tục đọc “[Tình cũ] Chương 4”

Đam mỹ edit

[Tình cũ] Chương 3

ĐẾN VỚI TÌNH CŨ

Tác giả: Chuyển Vận Trúc

Dịch: 

Chương 3: Đến nhà cảm ơn

Trừ quãng thời gian Lâm Triêu Lộ vừa mới biến mất, Tư Khanh hiếm khi nhớ lại một cách thường xuyên những tháng ngày ở bên hắn. Anh không phải kẻ hay đổ lỗi cho hoàn cảnh, cái kiểu có được là nhờ số đỏ, không có được là tại số đen. Suốt ngày than trách có khác gì mấy người ủy mị đâu. Anh không thích bản thân mình ủy mị, và anh nghĩ Lâm Triêu Lộ cũng là người như vậy. Tiếp tục đọc “[Tình cũ] Chương 3”