Đam mỹ edit

[Hàng xóm] Chương 12

photo-1460043838908-93987e531945.jpg

Hàng xóm (邻居)

Tác giả: Thanh Đoan (青端)

Editor: Dú

———————————————–

Chương 12

“Cho anh vào nhà đi mà, anh cam đoan chỉ nhìn mèo, không nhìn người đâu.”

27.

Đã hai ngày rồi.

Trang Nam ngồi xổm trước cửa nhà Lâm Ôn, thong thả nhét tấm bưu thiếp trong tay qua khe cửa – Bưu thiếp không còn là một ngày hai tấm nữa, mà là một ngày n tấm. Trang tiên sinh không được vào nhà, vì vậy muốn nói gì thì viết nấy, nhét vào nhà Lâm Ôn.

Lâm Ôn hướng nội, nhạy cảm, da mặt mỏng đến nỗi có thể so với một tờ giấy.

Vừa khẽ chọc cái thôi là cả người đã đầu rơi máu chảy rồi.

Cho nên sau khi nói xong xuôi hết vào ngày hôm đó, Trang Nam chưa từng gặp lại Lâm Ôn lần nào.

Cậu chàng sóc ê mặt quá bèn trốn về động cây, hơn nữa còn dùng quả thông bự chắn kín cửa động, từ chối lời thăm hỏi của chú chim lớn.

Trang Nam hối hận vì mình miệng tiện quá, cóc thèm để ý đến hình tượng nữa, rầu rĩ ngồi trên tấm thảm mềm ở cửa nhà Lâm Ôn, rút một tấm bưu thiếp ra từ bên người, nhíu mày hí hoáy viết.

– Mèo là của anh, người cũng là của anh mà, dựa vào cái gì mà không cho anh gặp hả!

– Người không cho anh gặp, nhưng mèo vẫn cho anh gặp đi chứ.

– Cho anh vào nhà đi mà, anh cam đoan chỉ nhìn mèo, không nhìn người đâu.

Từng tấm một được nhét vào, hoàn toàn không có hồi âm.

Trang Nam sờ chóp mũi, nhìn đồng hồ, là lúc về đi ngủ rồi.

Vừa mới chuẩn bị đứng dậy, cửa phòng A2401 bỗng lung rung, mở ra.

Khéo thay đúng lúc đèn cảm ứng tắt phựt, nương theo cánh cửa mở, ánh đèn từ trong phòng hắt ra. Trang Nam cực kỳ mất hình tượng ngồi ngay cửa, ngửa đầu nhìn cậu thanh niên đứng chắn sáng, chẳng trông thấy rõ sắc mặt.

Lâm Ôn không ngờ Trang Nam cứ ngồi trên thảm như vậy, bèn ngớ người, chần chờ vươn tay ra với anh.

Thấy những tấm bưu thiếp được nhét vào cửa đã được gom lại cả, trên mặt Trang Nam vương ý cười, nắm chặt tay Lâm Ôn, lại không thuận thế đứng dậy, trái lại còn dùng sức kéo xuống.

Trạch nam yếu như gà bệnh sao có thể đọ sức với anh cho được, sóc con đang ngơ ngác cứ bị kéo vào lòng tên sói xám bự không có ý tốt nào như vậy đó.

“Không giận nữa à?”

Bên tai Lâm Ôn đỏ bừng, mím môi muốn đứng dậy, song lại bị kẹp chặt cả tay lẫn chân, không thể động đậy được.

Trang Nam ôm cậu không buông, tủm tỉm hỏi tiếp: “Không xấu hổ nữa?”

Lâm Ôn bị bắt nạt đến nỗi vành tai đã đỏ gay: “Trang tiên sinh à!”

Trang Nam vội vuốt lông, ve vuốt trên lưng cậu, thử kề sát Lâm Ôn, trán kề trán: “Lâm Lâm ơi.”

Lâm Ôn lần đầu được người khác gọi như thế, thoáng chốc im bặt, rồi mới khe khẽ đáp lại.

Ý cười trên mặt Trang Nam càng sâu hơn: “Lời em đã nói hôm ấy, còn giữ nữa không?”

Lâm Ôn cắn môi, giọng run run, thẹn thùng kinh khủng: “Anh có thể đừng, có thể đừng nhắc đến chuyện đó nữa không…”

Trang Nam không ghẹo cậu nữa, vẻ mặt hiếm khi nghiêm túc: “Cậu Lâm à, em nuôi anh đi.”

Lâm Ôn không nói lời nào.

Trang Nam cách cậu càng lúc càng gần: “Anh chỉ có một mình cộng thêm một con mèo, nuôi dễ lắm đó. Giờ em nuôi mèo rồi, có muốn thử sang người xem thế nào không? Trước đây ‘lượm’ anh về hai bận, ai nấy đều quen với nhau lắm mà, đúng không.”

Hơi thở của Lâm Ôn bất ổn, hàng mi khẽ run, lúc mở lời, đôi môi hai người đã chỉ cách nhau mỗi một tấc, khi gần khi xa.

“Em… Trang tiên sinh à, anh, anh cũng…”

Trang Nam nhìn cậu không hề rời mắt, ánh đèn êm dịu trong phòng chiếu xuống nửa người Lâm Ôn, hắt vào trông cậu như một thiên sứ trong màn đêm.

Anh tĩnh tâm lại, đợi câu trả lời dũng cảm của Lâm Ôn.

Trong lúc then chốt, cửa bỗng truyền đến tiếng “meo meo”. Tùng Tùng đợi mãi đợi hoài mà chẳng thấy sen đâu, đi ra thì thấy hai tên này đang ngồi sát rạt nhau dưới đất, bỗng thấy bực dọc, lùi về mấy bước lấy sức, xông thẳng tới, dùng cả cơ thể giờ đây đã chẳng thể khinh nhờn của nó, vung chưởng vào gáy Lâm Ôn một cái “bốp”.

Khoảng cách hai người vốn đã san sát, nay dưới cú tát của miêu gia, Lâm Ôn bất ngờ bị đẩy về phía trước, hôn lên môi Trang Nam.

Cả hai đồng thời ngẩn ngơ.

Miêu gia cất bước mèo đầy quý phái, cao quý lãnh diễm liếc sang Trang Nam.

Trong mắt nó như đang viết “Đồ đần, thế nào, mãi mà chẳng hôn cho nổi, còn phải để Miêu gia ta đích thân ra tay tương trợ.”

“…”

Trang tiên sinh thoáng im lặng, thừa dịp Lâm Ôn hãy còn chưa hoàn hồn, bèn đè gáy cậu lại, dùng sức hôn một hơi, tức khắc đứng phắt dậy ôm lấy người ta, tiện tay quẳng mèo vào cửa, ngoặt tay đóng cửa lại, đè Lâm Ôn lên ván cửa lạnh như băng, nắm cằm cậu, hung hăng hôn.

28.

Khi ốc sên bé nhỏ bị lột vỏ ăn sạch vẫn chưa kịp phản ứng, run run gọi: “Trang tiên sinh à…”

Trang tiên sinh đương một lòng muốn “chén” cậu, không hề ngước đầu lên: “Đổi xưng hô khác.”

“Trang, Trang Nam ơi.”

“Đổi tiếp.”

“Anh à…”

“…”

“… Anh!”

“…”

“…”

“Cưng à, mai đi tập thể hình với anh đi, thể lực em tệ quá.”

Lâm Ôn: “…”

Một đêm trôi qua, Lâm Ôn vẫn chẳng tìm được cách niệm phù chú “xì tốp” một cách chính xác.

>> Chương 13 (Hoàn)

9 thoughts on “[Hàng xóm] Chương 12

  1. Lâu lắm rồi mới có cảm giác bấn loạn trước một nụ hôn thế này. Thôi kéo rèm cũng không sao, còn hôn nhau là được.
    Mà vẫn buồn vl, sao tác giả k tả kĩ hơn xíu hả???

    Liked by 1 person

Leave a Reply to fanfantran123 Cancel reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s