Đam mỹ edit

[Hàng xóm] Chương 11

 

photo-1493309907469-693921760e42.jpg

Hàng xóm (邻居)

Tác giả: Thanh Đoan (青端)

Editor: Dú

———————————————–

Chương 11

“Trang Nam, người thành phố B, năm nay hai chín cái xuân xanh, tốt nghiệp khoa tài chính đại học A, là trưởng phòng cố vấn của công ty đầu tư tài chính Việt Ưng.”

25.

Lâm Ôn chẳng hiểu ý của Trang tiên sinh cho lắm.

Nhưng vài ngày sau đó, cậu đã hiểu ngay.

Cả nhà anh họ lại đến lần nữa, nhưng lần này không hung hăng đến cửa gây chuyện, mà là sợ sà sợ sệt, gần như sắp khóc lóc chảy nước mắt mà khom người xin lỗi.

Mắt Lâm Ôn ngập vẻ mờ mịt, cảnh giác với mấy người đó, từ đầu chí cuối cũng không mở cửa ra hoàn toàn, treo xích phòng trộm, vẻ mặt hơi lạnh lùng nhìn ba người đã từng khiến cậu phải nếm trải vô số nỗi đau khổ này.

“Tiền… Bọn cậu nhất định sẽ trả lại tiền cho cháu mà, nên rút lại thư luật sư(*) được không?”

(*Nguyên văn là 律师函, tra theo baidu thì là lawyer’s letter, tra theo nghĩa tiếng Việt thì không có, trên Tàng thư viện ghi là “Công hàm (thư) luật sư” nên mình đành để thành “thư luật sư” cho sát nghĩa nhất. Bạn nào học Luật thì confirm giúp mình nhá :”>)

Ồn ào quá.

“Bọn cậu chỉ nhất thời nghĩ quẩn thôi, mọi người đều là người một nhà cả mà…”

Om sòm quá.

“Tiểu Ôn à, Tiểu Ôn ơi, bọn cậu đã thực sự biết lỗi rồi…”

“Sầm.”

Lâm Ôn mặt không chút thay đổi đóng cửa lại.

26.

Đêm đó, bưu thiếp và Trang tiên sinh cùng nhau xuất hiện tại nhà Lâm Ôn.

Lâm Ôn thấp tha thấp thỏm đợi chờ cả một ngày, nhìn thấy Trang tiên sinh rồi, câu đầu tiên thốt ra là: “Trang tiên sinh à, anh, anh đã nhờ người ta làm gì rồi hả?”

Cậu cứ nghĩ đi nghĩ lại, chỉ nghĩ đến một khả năng – Trang tiên sinh cầu xin một người khách cực kỳ lợi hại nào đó, xin người ta giúp anh.

Cậu nhìn gia đình đó xin lỗi mà không hề thấy khoái chí hay an lòng, trong đầu không ngừng hiện lên một vài hình ảnh bất kham, khiến cả người cậu lạnh lẽo.

Sao có thể vậy được.

Tại sao có thể vậy được.

Trang tiên sinh của cậu, không nên cầu người ta như thế, không nên hi sinh chính bản thân mình.

Trang Nam không biết suy nghĩ của Lâm Ôn, trông thấy vẻ mặt cậu còn tưởng là gia đình đó xin lỗi không được thành khẩn, bèn âm thầm nhíu mày, đối mặt với Lâm Ôn, trưng vẻ hiền hòa: “Ừ, nhờ bạn giúp một phen, không thì hiệu quả sẽ chẳng nhanh đến thế đâu.”

Cũng xem như lần này nợ sếp một nhân tình.

Lời này lọt vào tai Lâm Ôn lại biến thành ý khác.

Suy đoán trong lòng được xác minh, cậu trợn tròn mắt, đáy lòng ngổn ngang buồn bã, trái tim như bị người ta nắm chặt, nước mắt bỗng tuôn rơi không hề dự liệu trước.

Trang Nam đã thực sự bị dọa hết hồn, chẳng thèm quan tâm đến mèo mả gì nữa, quẳng nó sang một bên, vội vã đỡ lấy vai cậu: “Sao thế? Lâm Ôn, em không thoải mái ở đâu à?”

Lâm Ôn ngạc nhiên nhìn anh, rơi nước mắt tí tách, dù là lúc gian nan nhất, cậu cũng chưa từng khóc thê thảm đến nhường ấy, giọng nói thốt ra khỏi cổ họng đã khản đặc: “Trang tiên sinh à… Sau này, sau này em sẽ nuôi anh cho, anh hãy từ bỏ công việc đó đi.”

Trang Nam hãy còn chưa kịp mừng như điên vì nửa câu đầu thì đã ngớ người ở nửa câu sau: “Hả?”

Từ chức á?

Tại sao?

Cậu sóc thương anh ngày nào cũng tăng ca ấy hả?

Thật ra toàn là anh tự nguyện tăng ca cả mà, sếp chẳng bức ép gì hết.

Lâm Ôn chần chờ mấy bận, cuối cùng cũng cắn răng, vươn tay ôm lấy eo Trang Nam, trên hàng lông mi dài hẵng còn vương nước mắt, không đợi Trang Nam đặt câu hỏi thì đã vùi đầu vào hõm vai anh, nghẹn ngào nói: “Loại công việc này, làm nhiều sẽ không hay đâu.”

Trang Nam lập tức kiểm điểm trong nội tâm, cũng quyết định sau này có tăng ca cũng tuyệt đối không vượt quá chín giờ, bèn thử dỗ dành cậu: “Không sao, sau này tôi sẽ gắng bớt tăng ca hết sức có thể…”

Tay Lâm Ôn siết chặt, giọng khàn hẳn đi: “Em nuôi anh, em nuôi anh được không, đừng đi làm việc đó nữa, Trang tiên sinh à, Trang tiên sinh ơi, em… em đối với anh…”

Câu nói ấy đã lắng đọng quá lâu, câu thích lập lòe sáng rỡ trong lòng nghèn nghẹn ngay cổ họng, cậu cảm thấy mình không đủ tư cách để nói ra.

Lâm Ôn nhắm mắt lại, thay bằng cách nói khác: “Bên đó… bao anh một tháng bao nhiêu? Em, em chi nổi mà, em có thể, chi trả cả năm luôn, anh, anh chỉ cần ở bên cạnh em thôi, sau này chúng mình có thể, đổi công việc khác…”

Trang Nam mịt mờ mãi, rốt cuộc cũng bắt được trọng điểm từ những câu nói ngắc ngứ linh ta linh tinh của Lâm Ôn, bỗng ngộ ra.

Bao lâu nay, thi thoảng khi Lâm Ôn nhìn về phía anh, cái nhìn mang theo lòng trắc ẩn và khoan dung đó cũng đã có câu giải đáp rồi.

Mém tí nữa Trang Nam đã tức hộc máu.

Đây là Lâm Ôn thôi, chứ mà là kẻ khác thì đã bị anh tẩn cho cả bố mẹ cũng chẳng nhận ra luôn rồi.

Tiếc là khi đối mặt với Lâm Ôn, trừ buồn cười ra thì Trang Nam chỉ thấy lòng mình ngập trong nỗi dịu êm và cảm động, bèn khẽ khàng vỗ về tấm lưng cậu, đợi cậu không sụt sùi nữa mới đẩy đầu cậu ra, ngón tay ấm áp xoa xoa lên gương mặt cậu, lau nước mắt: “Lâm Ôn ạ, anh cảm thấy mình cần phải tự giới thiệu lại bản thân lần nữa rồi.”

Lâm Ôn mờ mịt nhìn anh, mắt ươn ướt, hãy còn ngấn lệ, giống một bé thú con đang ấm ức.

Điều này khiến Trang Nam dịu giọng đi nhiều, nhưng cũng chẳng có tác dụng gì cả.

Theo lời giới thiệu của anh, sắc mặt Lâm Ôn trở nên đặc sắc khôn cùng, từ trắng chuyển sang xanh, từ xanh chuyển sang đỏ, đến cùng là thực sự thẹn quá hóa giận.

“Trang Nam, người thành phố B, năm nay hai chín cái xuân xanh, tốt nghiệp khoa tài chính đại học A, là trưởng phòng cố vấn của công ty đầu tư tài chính Việt Ưng.”

Mỗi một câu một chữ của anh, là dịu giọng thủ thỉ, thậm chí còn quá đỗi dịu dàng: “Cậu Lâm này, em có thể kiểm chứng bất cứ lúc nào, công ty đầu tư tài chính Việt Ưng, là một công ty tài chính nổi danh trong ngành, còn là một công ty đực rựa khét tiếng(*) nữa cơ.”

(*Nguyên văn: 还是个披着皮的牛郎会所 Chỗ này mình bị bí vì không hiểu cho lắm. Club Ngưu Lang là chỉ những club chỉ toàn nhân viên nam/ nên chắc ý bảo cả công ty toàn đàn ông con trai. Còn chỗ da gì gì đó thì không hiểu nên chém đại ;;)

>> Chương 12

6 thoughts on “[Hàng xóm] Chương 11

( • ̀ω•́ )✧ | (///ω///) | |( ̄3 ̄)| |( ̄へ ̄)| ヽ(≧Д≦)ノ | ━Σ(゚Д゚|||)━ | ヽ(゚Д゚)ノ | ⊙0⊙ | (T▽T) | o(╥﹏╥)o | (#`皿´) | (ー`´ー) | (≖‿≖)✧ | (*≧▽≦) | 눈_눈 | ⊙﹏⊙∥ | (°Д°) | ⁄(⁄⁄•⁄ω⁄•⁄⁄)⁄ | o(*////▽////*)q | ( ̄^ ̄) | (`へ´*)ノ | ( ̄□ ̄;) |  ̄﹃ ̄ | 罒ω罒 | ㄟ( ▔, ▔ )ㄏ | ᕙ(⇀‸↼‵‵)ᕗ | _(•̀ω•́ 」∠)_ | (╯°Д°)╯︵┻━┻ | (╯‵皿′)╯︵┻━┻ | (o`・ω・)ノ(ノД`) | _(:3」∠❀)_ | (:3_ヽ)_ | ✄╰ひ╯ | (;¬_¬) | (ノ__)ノ | (*´∀`*) | ヽ(#`Д´)ノ┌┛〃 | ๑乛◡乛๑ | (๑• . •๑)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s