Đam mỹ edit

[Đánh dấu] Chương 6 – Cái ôm ấm áp

Người yêu hỡi, hãy “đánh dấu” em đi

Tác giả: Lạc Nguyệt Thiển

Edit: Dú

6. Cái ôm ấm áp.

Tiếc là Doãn Lạc không có cơ hội gặp lại Lâm Hiên nữa.

Mối quan hệ giữa hai người vẫn vừa hờ hững vừa khách sáo, kể cả những khi cả hai bất đắc dĩ phải làm việc cùng nhau thì Lâm Hiên vẫn luôn giữ một khoảng cách thích hợp.

Tuy lần trò chuyện này với nhau đã giúp Doãn Lạc hiểu rõ hơn về người Alpha ấy, nhưng cuối cùng lại mang đến cho cậu một thứ cảm giác xa vời không thể chạm tới được.

Bao nhiêu mong đợi cơ hội thúc đẩy tình cảm của cậu vẫn chưa đến thì công việc ở viện an dưỡng đã kết thúc chóng vánh.

Lại một tháng nữa trôi qua.

Chạng vạng hôm nay, Lâm Hiên nhận được một cuộc điện thoại xin giúp đỡ khẩn cấp. Trên đường cao tốc đã xảy ra một vụ tai nạn liên hoàn nghiêm trọng, số thương vong trước mắt đã có hơn mười người, hơn nữa con số này vẫn đang không ngừng tăng cao, mà bệnh viện cách hiện trường gần nhất là nơi này.

Lâm Hiên đồng ý với vẻ bình tĩnh. Sau khi cúp máy xong, anh đã bắt đầu sắp xếp những công việc tiếp theo.

Ở bệnh viện này, số người có thể điều động khẩn cấp nội trong một ngày là cực kỳ có hạn, dù có nhờ người ngoài viện đến cũng phải đợi thêm một thời gian ngắn, anh thật sự đã hết cách, bèn gọi sang tìm người ở trung tâm tình nguyện viên.

Khi Doãn Lạc hay tin thì bên ngoài đã chuyển một đám bệnh nhân đến, tất cả đều đang lấp kín cửa bệnh viện. Nhân lực trong bệnh viện không đủ, không rảnh để bận tâm hết mỗi một bệnh nhân nên tiếng than khóc the thé không ngừng, ai nấy đều gào “Cứu tôi với”.

Doãn Lạc đã trải qua mấy tháng huấn luyện, dẫu cậu có một số kinh nghiệm đối phó, nhưng khi phải đối mặt với cả một màn như thế này thì vẫn thấy luống cuống. Nhưng vào lúc này, cậu lại nhớ tới câu nói của Lâm Hiên, đột nhiên sinh ra dũng khí không biết tên. Muốn nói cậu có cảm giác sứ mệnh thì không phải, nhưng nỗi mong muốn san sẻ giúp Lâm Hiên thì là thật. Cậu không nghĩ gì nữa, chạy vọt ra cửa đẩy từng giường bệnh vào hành lang.

Dưới tình huống nhân viên y tế không đủ, tình nguyện viên phải gánh vác trách nhiệm thay bọn họ, phải nhận định xem bệnh nhân nào cần phẫu thuật ngay thì đẩy thẳng vào phòng cấp cứu.

Dựa vào kinh nghiệm từ các tiền bối, người có tiếng gào khóc lớn nhất thì thường sẽ không phải lo lắng đến tính mạng của họ, trái lại, những người đau đến mức không thốt nổi một lời mới có nguy cơ nguy hiểm đến tính mạng ngay tức khắc.

Nhưng hiện giờ bệnh nhân nhiều như thế, Doãn Lạc không thể nào từ từ suy xét đến chuyện đó được.

Cậu đi thẳng đến bên bệnh nhân gần cậu nhất, kiểm tra vết thương của người đó, khi cậu nhấc tấm chăn chống bụi bẩn lên, thứ lọt vào tầm mắt cậu là một mảng máu lớn.

Đối với một người chưa có kinh nghiệm và chưa chuẩn bị tâm lý thì cực kỳ đáng sợ. Quả thật Doãn Lạc đã bị dọa sợ, thậm chí cậu còn có suy nghĩ muốn lùi bước. Nhưng khi đối diện với cái nhìn khẩn cầu của người bị thương, cậu đã bình tĩnh dần.

Cậu có thể cảm giác người đó đang cầu cứu cậu. Không chỉ riêng mình người đó, mà vào giây phút này đây, tất cả những người đang nằm trên giường bệnh đều cần giúp đỡ.

Cậu chậm rãi nhớ đến nội dung huấn luyện tình nguyện viên, khi bản thân mình không thể tự xử lý được thì phải trấn an bệnh nhân trước đã.

Người bị thương nọ không trông thấy vết thương của mình, bởi vậy anh ta càng thấy sợ hãi hơn cả. Doãn Lạc biết rằng vào lúc này đây, phản ứng mình để lộ ra sẽ dễ dàng tác động đến cảm xúc của họ. Cậu chưa từng nói năng nhỏ nhẹ đến vậy bao giờ: “Không sao đâu, chỉ là một vết thương nhỏ thôi, hãy chịu đựng thêm chút nữa nhé. Chúng tôi sẽ nhường cơ hội cấp cứu cho những người có vết thương nghiêm trọng hơn đã…”

Người bị thương kia nhìn Omega xinh đẹp ấy, từ từ gật đầu.

Doãn Lạc thở phào một hơi.

Sau màn mở đầu thuận lợi, những chuyện tiếp đó không tính là khó lắm.

Doãn Lạc thấy hơi may mắn vì tình hình của bệnh nhân đầu tiên mình gặp đã được xem là tốt, bởi vì người được đưa đến ngay sau đó có vết thương vô cùng thê thảm.

Khi cậu kiểm tra người này xong, phải bước đến một giường bệnh khác thì đột nhiên người nằm ở giường phía sau vươn một bàn tay ra giữ chặt lấy cậu, dường như động tác này đã tiêu hao hết sức lực toàn thân của người đó.

Doãn Lạc quay đầu lại thì thấy cánh tay đang kéo lấy tay mình đẫm máu tươi, ngay cả cổ tay áo mình cũng dính phải vết máu. Cậu hít sâu một hơi, cầm lại tay người đó thật chặt, nhanh nhẹn xốc tấm chăn chống bụi lên, dưới chăn lộ ra mảng máu thịt lẫn lộn.

Doãn Lạc cố ý dùng chăn để ngăn tầm mắt của người đó là bởi không muốn để anh ta nhìn thấy thảm trạng của mình. Vết thương quá nặng sẽ làm người bị thương dễ dàng đánh mất ham muốn được sống tiếp, điều này sẽ tăng độ khó cho việc phẫu thuật.

Hình như người nọ cũng có cảm giác đó, anh ta nhìn Doãn Lạc rồi cất tiếng với hơi thở mong manh: “Có phải tôi… Tôi đã không cứu được nữa rồi…?”

“Không đâu, anh sẽ ổn hơn mà.” Doãn Lạc làm giọng điệu của mình trông bình tĩnh như không có chuyện gì. Cậu nhanh chóng kéo giường bệnh của người này ra một góc sáng sủa rồi gọi người cùng đẩy vào phòng cấp cứu, “Chỉ là phẫu thuật thôi, sẽ chóng khỏi ngay mà.”

“Vậy tôi… Tôi…”

“Đợi khi nào anh phẫu thuật xong, muốn hỏi gì tôi sẽ nói cho anh biết sau nhé. Hãy thư giãn chút, phẫu thuật hao thể lực lắm.”

Người bị thương nọ không nói gì thêm nữa, ngoan ngoãn nhắm mắt nghe theo lời của Doãn Lạc.

Khóe mắt cậu hoe đỏ, nhưng cậu không hề khóc, cậu im lặng đưa người đó vào phòng cấp cứu rất nhanh. Sau khi cậu tận mắt chứng kiến người bị thương ấy được đưa lên bàn mổ rồi vẫn không hề nghỉ ngơi, mà là tiếp tục trở lại cửa bệnh viện để làm việc tương tự khác.

Tối đó bận bịu mãi đến tận hai giờ sáng, cậu mới đẩy người bị thương cuối cùng đến tay bác sĩ.

Sau khi làm xong mọi việc, hình như Doãn Lạc vẫn chưa hoàn hồn, đứng đờ ngay cửa phòng cấp cứu, không nghĩ suy gì cả. Cậu không nhận ra mình đã kiệt sức, hai tay đang run rẩy không ngừng.

Mãi đến khi cậu đột nhiên nghe tiếng có người gọi tên mình ngay sau lưng, “Doãn Lạc.”

Khi Doãn Lạc nghe thấy giọng nói này thì cậu hãy còn đứng đờ ra đó, chậm rãi xoay người lại, Lâm Hiên đã đứng ngay trước mặt cậu.

Hiển nhiên người Alpha này cũng vừa xong việc, quần áo nhăn nhúm, mồ hôi thấm ướt tóc tai, thoạt trông vất vả hơn cả cậu.

Doãn Lạc nhìn anh rồi hỏi với vẻ không chắc chắn: “Anh tìm em à?”

“Ừ.” Lần này Lâm Hiên không phủ nhận, anh cho cậu một đáp án khẳng định, “Cậu không sao chứ?”

Khi anh bước tới đã thấy máu dính trên cổ tay áo của Doãn Lạc. Lúc anh điều hành nhân sự đã sớm nghĩ đến việc có thể sẽ xảy ra chuyện như vậy. Anh thừa nhận mình hơi lo nghĩ cho cậu Omega này, bởi vì anh biết cậu không có kinh nghiệm gì, anh sợ rằng cậu sẽ thấy sợ hãi, cứ muốn bớt chút thì giờ đến xem sao nhưng lại không thoát thân nổi, song hiển nhiên là những gì cậu Omega ấy đã làm còn giỏi hơn nhiều so với tưởng tượng của anh.

Anh cũng không biết tại sao đột nhiên lại thấy hơi mừng rỡ.

Nhưng ngay khi anh hỏi câu này, cậu Omega nọ đã đột ngột lao vào lòng anh, ôm chặt lấy anh. Thông qua lớp quần áo, thậm chí Lâm Hiên có thể cảm giác được cả người cậu đang run rẩy.

Không phải Doãn Lạc không sợ, mà chẳng qua là trong tình huống lúc đó thì cậu không thể nghĩ gì nhiều được.

Nhưng sau khi nhìn thấy Lâm Hiên, bao sự phòng bị của cậu đều bị gỡ xuống hết cả. Giờ cậu mới nhớ đến tình cảnh bi thảm như máu thịt be bét, như tay chân gãy tàn, nước mắt sợ hãi của cậu chảy ra, cả người run lẩy bẩy.

Vậy mà vùi vào lòng người đàn ông Alpha này lại mang đến cảm giác quá đỗi an tâm cho người khác. Cậu không muốn buông tay, cũng không muốn rời đi.

Dù có phải trải qua chuyện tương tự như thế lần nữa, cậu cảm thấy cậu vẫn sẽ bằng lòng đi làm, chỉ để có được một cái ôm ấm áp đến nhường ấy.

Lâm Hiên không đành lòng đẩy cậu ra. Anh biết tại sao cậu Omega này lại vùi vào lòng mình. Bởi vậy anh càng không thể làm ra động tác từ chối nào cả, chỉ có thể im lặng để mặc người đó ôm anh. Anh biết rõ như vậy là không đúng, không nên cho cậu bất cứ hi vọng nào, nhưng anh vẫn kìm lòng không đặng vươn tay vỗ nhẹ lên lưng cậu để an ủi: “Không sao nữa rồi.”

Mặc dù anh biết tư thế giữa hai người đã quá thân mật.

Anh tự nhủ với lòng mình, một lần này thôi, đây là lần cuối cùng mà thôi. Không được đối xử tốt với cậu ấy nữa, không được để cậu ấy hiểu lầm nữa.

Anh không thể trao trả tình cảm cậu ấy muốn, anh không muốn cậu ấy bị tổn thương.

>> Chương 7

Editor: Cảm ơn các cô – readers của tôi đã luôn theo dõi và ủng hộ tôi suốt bao năm qua. Hi vọng 2019 tới đây vẫn sẽ luôn được đồng hành với các cô trong nhiều projects khác nữa, vẫn sẽ luôn được nhận những tình cảm của các cô qua từng cái follow, likes, và bình luận cuối mỗi post. 

May the best come to you all in 2019!

 

 

9 thoughts on “[Đánh dấu] Chương 6 – Cái ôm ấm áp

  1. Chương này buồn nhưng hợp lý quá, không chê cách hành xử của ai được hết.
    Chúc cô năm mới vui vẻ, may mắn và thành công nhớ, năm mới cũng đào được nhiều hố và lấp được nhiều hơn nữaaa

    Liked by 1 person

( • ̀ω•́ )✧ | (///ω///) | |( ̄3 ̄)| |( ̄へ ̄)| ヽ(≧Д≦)ノ | ━Σ(゚Д゚|||)━ | ヽ(゚Д゚)ノ | ⊙0⊙ | (T▽T) | o(╥﹏╥)o | (#`皿´) | (ー`´ー) | (≖‿≖)✧ | (*≧▽≦) | 눈_눈 | ⊙﹏⊙∥ | (°Д°) | ⁄(⁄⁄•⁄ω⁄•⁄⁄)⁄ | o(*////▽////*)q | ( ̄^ ̄) | (`へ´*)ノ | ( ̄□ ̄;) |  ̄﹃ ̄ | 罒ω罒 | ㄟ( ▔, ▔ )ㄏ | ᕙ(⇀‸↼‵‵)ᕗ | _(•̀ω•́ 」∠)_ | (╯°Д°)╯︵┻━┻ | (╯‵皿′)╯︵┻━┻ | (o`・ω・)ノ(ノД`) | _(:3」∠❀)_ | (:3_ヽ)_ | ✄╰ひ╯ | (;¬_¬) | (ノ__)ノ | (*´∀`*) | ヽ(#`Д´)ノ┌┛〃 | ๑乛◡乛๑ | (๑• . •๑)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s